Thuở sinh tiền, có bữa, Nguyễn Thụy Long tự nhiên
nổi nóng:
“Lâu lâu tôi cũng đi uống cà phê, có những quán cà
phê cũng ngon nhưng nhạc ầm ỹ qúa. Tôi yêu cầu nhà hàng cho nghe một
bản nhạc nhẹ, cô phục vụ hỏi lại:
- Bác
muốn nghe nhạc ‘sến’ hả?
….
Tôi nhìn kỹ lại người vừa nói với tôi … chỉ là một đứa ranh con, mặt mũi còn non choẹt … tôi giận cành hông.” (Nguyễn Thụy Long. “Hương Cà Phê.” Tuần báo Viet Tribune – 24/05/2013).
Ông văn sĩ, ngó bộ, hơi … dễ giận. Ông bác sĩ, xem
ra, dễ chịu hơn nhiều:
“Thấy tôi đứng loay hoay tìm kiếm mãi trên các kệ đầy nhóc
băng đĩa ngổn ngang, cô bé bán hàng đến gần hỏi:
– Bác muốn kiếm loại nào?
– Nhạc. Nhạc xưa.
Cô đọc vài cái tên gì đó…
– Không. Xưa hơn nữa kìa. Chừng nửa thế kỷ trước. Có không?
– Bác chờ con lấy.
Một lúc, cô mang ra một cái… giỏ, đúng hơn là một cái rổ to,
hình chữ nhật, chứa hàng ngàn đĩa CD, buộc dây thun từng cọc, nói bác lựa đi.
Tôi giật mình thấy trên thành rổ dán mấy mảnh giấy viết tay bằng chữ in khá to:
SẾN GIÀ NAM…Tôi đoán đây là loại nhạc “sến” dành riêng cho nam giới “già”!
(Đỗ Hồng Ngọc. “Sến Già
Nam.” 03/03/2013).
Tôi cũng già chát (từ lâu) nhưng chưa già bằng hai ông
văn sỹ và bác sỹ nên đã có lúc phải trở thành chiến sỹ. Lính thì
thằng nào chả hát nhạc vàng, nhạc sến, hay nhạc lính. Lính
mà em?
Khác với nhạc đỏ (loại nhạc đã chết nhưng chưa chôn)
nhạc vàng tuy đã từng bị nhà nước hiện hành vùi dập (và vùi lấp)
nhưng vẫn nhất định không chịu chết mà còn sống hùng, sống mạnh,
rồi đang tràn lan “khắp bốn vùng chiến thuật” – theo như tường thuật
của một người cầm bút khác ( Đoàn
Nhã Văn) trên trang FB của ông, vào hôm 12 tháng 12 năm 2023:
“Qua những gì đã thấy trong thời gian ngắn, tôi chứng nghiệm: nhạc
vàng hiện hữu ở đồng bằng, leo lên miền núi, chạy xuống vùng biển, lẫn
trong thành phố, ra ngoài ngoại ô. Nó ăn sâu vào tâm khảm của những thanh niên
mới lớn, bất kể ở Sài Gòn, Hải Phòng, Hà Nội, Tuyên Quang, Đồng Văn, v.v. bất kể
chất giọng cao, thấp, đục, rè. Nó được hát bởi anh tài xế, chị làm ngân hàng,
anh bộ đội phục viên, những người ca sĩ trẻ tuổi, và cả những thương gia thành
đạt …”.
Tui cũng hát liên miên (hẳn nhiên) nhưng chỉ cho chính
mình nghe (thôi) khi lái xe trên những đoạn đường dài. Bữa nay phá lệ,
tôi ca vài bài cho thiên hạ nghe chơi để biết thế nào là nhạc sến và
nhạc lính. Có thể vì tuổi đời nên giọng của tui e không còn mùi mẫn
như xưa (nữa) nhưng bảo đảm là chưa dở:
Mình vui được sao nếu chưa thanh bình
Từng đoàn người trai đi viết sử xanh
Thì gian nhà xinh vắng vắng đi mình anh
Cũng thôi chớ buồn em nhé
Tiễn đưa nhớ ngày đăng trình… (Hoài
Linh. “Nếu Một Mai
Anh Giã Biệt Kinh Kỳ”)
Tình và buồn dễ sợ chưa? Nếu chưa (phê) thì nghe thêm
bản khác nha:
Tiếp tục chương trình là bài mà tui ca tới nhất, cỡ
Trường Vũ hay Tuấn Vũ mà nghe là đỏ mặt liền (vì mắc cở) và giải
nghệ cấp kỳ:
Mùa mưa lần trước anh về đây ghé thăm tôi
Tình xưa bạn cũ gặp nhau đêm ấy mưa rơi
Tách cà phê ấm môi
Mình ngồi ôn lại những phút vui trôi qua mất rồi
Nhiều khi chờ sáng nghe lòng thao thức canh thâu
Đường ga nhỏ bé nằm đợi mong đã bao lâu
Tiếng còi đêm lướt mau
Đoàn tàu đi về mãi mà bạn thân tôi nơi đâu ….
(Lê Minh Bằng. “Hai Mùa
Mưa”)
Tuổi già hạt lệ như sương mà lần nào tui cũng vừa
hát vừa muốn ứa nước mắt. Bạn đi luôn thì tất nhiên là buồn lắm
(rồi) nhưng nếu trở lại trên đôi nạng gỗ thì còn buồn hơn nữa:
Em hỏi anh, em hỏi anh, bao giờ trở lại
Xin trả lời, xin trả lời, mai mốt anh về
Anh trở về anh trở về trên đôi nạng gỗ
Anh trở về, anh trở về bại tướng cụt chân …
(Linh Phương & Phạm Duy. “Kỷ Vật Cho Em”)
Đôi khi, tôi không chỉ buồn mà còn cảm thấy hơi cay
(và đắng) nữa:
Tôi cộng tác với tuần báo Trẻ (tờ báo có nhiều ấn
bản nhất tại Hoa Kỳ) gần hai chục năm qua. Sự gắn bó lâu dài này
không chỉ vì tấm lòng yêu nghề (và thái độ thân thiện cởi mở) của
ban biên tập mà còn vì chút tình riêng. Mỗi tuần Trẻ đều dành hẳn
một trang báo, để trân trọng giới thiệu đến độc giả hai ba vị thương
phế binh (Việt Nam Cộng Hòa) đang sống trong cảnh rất ngặt nghèo ở
quê nhà.
Nhìn hình ảnh đồng đội của mình đang ngồi trên xe
lăn, hay nằm thoi thóp trong một gian nhà tồi tàn nào đó – lắm lúc –
tôi không khỏi băn khoăn tự hỏi: “Liệu có còn ai nhớ đến những kẻ đã
từng vì đời mà đi không vậy?
Tất nhiên là có nhưng chắc ít thôi, và ít lắm. Tôi
không dám trách đời hay oán hận chi đâu, nếu chưa muốn nói là ngược
lại. Tôi biết nhều tổ chức, hội đoàn, cá nhân (trong cũng như ngoài
nước) đã hết lòng chăm lo cho số thương phế binh (bất hạnh) này nhưng
chỉ e là không đủ thiếu chi và không còn kịp nữa.
Người trẻ nhất mà tôi biết rõ (vì chúng tôi cùng
đơn vị) là Hạ Sỹ Nguyễn Văn X. Ông sinh năm năm 1956, nhập ngũ năm 1974
(bị thương cùng năm) vừa lìa trần tuần trước. Phần lớn chúng tôi đều
trên tuổi đó và lắm kẻ (cho đến khi nhắm mắt) vẫn chưa bao giờ nhìn
thấy một món quà nào – từ bất cứ ai – dù Đại Nhạc Hội Cảm Ơn Anh
Thương Phế Binh đã được tổ chức (rất thành công) khá nhiều lần, từ
mấy thập niên qua!
Tưởng Năng Tiến


