TÌNH ANH CỎ ƯỚT
SƯƠNG ĐÊM
nắng tràn qua
ngọn triều khê
em con sâu róm
ngủ mê thật mềm
tình anh cỏ ướt
sương đêm
nhịp tim vụng
dại như rêm lên cành
em nằm thở với
trăng xanh
tóc dài buông
xuống đồi tranh mơ màng
tháng tư hoa
khế nở vàng
lòng anh nhuộm
tím mấy hàng cau tơ
đưa tay em vén
lại bờ
môi nghiêng mỏng
gió ơ thờ bên sông
chiều tan từng
sợi tóc bồng
hương bay bảy
sắc cầu vồng vai anh
lên đồi dìu
bóng thiên thanh
cho em lót mộng
ươm cành mỗi đêm
mùi hoa khế lọt
qua thềm
hồng thơm núm
ngực em mềm như mây.
19.11.2024
VỀ THÔI
về thôi kẻo guột
trăng đèo
bãi khuya cồn
lấp gió nghèo truông xa
non cao thở
khói mây nhòa
lòng sông rộng
trải phồn hoa chưa vàng
đầu cây em chở
mùa sang
che anh chút nắng
chiều hoang dại cành
bên đời thả một
vòng xanh
cho mắt em mộng
đồi tranh hé rào
nghiêng đầu em
rộn ràng trao
vai anh đã trỉu
cành chao đụng ngàn
bóng ngày chưa
trở màu sang
chìa tay em
hái quan san giú lòng
mốt mai nẻo
ngược đường cong
con sông với bến
đò đông vẫn chờ
anh đi tìm giọt
trăng mờ
gởi em bên cội
hoa mờ nghìn trùng.
15.11.2024
VƯỜN EM
vườn em tháng tám ra non
tía tô giấp cá
vẫn còn xanh thêm
hương bay ở
phía sau thềm
làm cây cà tím
thòm thèm dòm theo
tay em mức nước
rửa bèo
đường gân vừa
nổi vòng vèo lại co
con chim cứ
hót liu lo
không bay mà đậu
xo ro trên cành
em cười theo
bóng trăng xanh
thuở xưa núp
dưới mái tranh đợi tình
ai ngờ mưa đổ
thình lình
ướt luôn chiếc
áo xúng xính ngực trần
thuở xưa ấy
thuở xưa ngân
em làm gỏi cuốn
để phần anh qua
thế mà xa thật
là xa
anh nơi xứ lạ
đến tra chưa về
vườn em hoa cỏ
phủ phê
quẩn quanh chỉ
thấy màu quê chúng mình
ra vườn em đứng
lặng thịnh
con chim ngừng
hót như rình rập ai
bầu trời thấp
xuống lưng vai
làm tóc em rối
bên tai thật gầy
mười năm một
thoáng mây bay
không còn nữa
sợi mưa rây cuối đường
anh ra ngồi
ngó vách tường
thấy ai vẽ nỗi
chán chường lên trên
hay là anh giả
vờ quên
mũi tên với
trái tim bên ngực hồng.
26.8.2024
Huỳnh
Liễu Ngạn
