“Em có hay
chăng anh về?
Lặng
nhìn người yêu ngỡ trong mộng mê!
Ai dám mơ chi xuân về?
Nào ngờ
vườn đêm có bông hoa kề!”
-Nhạc Phạm
Duy-
Anh cho xe dừng lại nơi góc đường rồi đi bộ về phía căn nhà. Tuyết đang rơi dầy đặc trắng xóa cả bầu trời, đúng là một White Christmas như nhiều người mong muốn. Những ánh đèn màu trang hoàng trước sân các nhà nhấp nháy vui tươi như đang mừng đón Chúa Hài Đồng giáng trần. Anh bước lên bậc thềm gỗ, bước rón rén đến cửa sổ nhìn qua tấm rèm mỏng, hơi giật mình sựng lại khi thấy ba mẹ con cô ấy đang dọn bữa ăn đêm Noel. Hẳn là họ vừa đi lễ về, anh thầm nghĩ. Nhìn đứa con trai mười ba tuổi và đứa con gái mười một tuổi giúp mẹ sắp xếp bày biện thức ăn trên bàn, anh thoáng chút xúc động và an tâm vì các con đã lớn, có thể đỡ đần mẹ trong nhiều việc nhà, anh cũng thấy bớt đi mặc cảm tội lỗi của mình.
Cách đây hai năm,
trong một chuyến công tác ở Winnipeg, anh đã tình cờ gặp lại được người yêu đầu
đời thuở còn chung trường đại học khi còn ở Việt Nam. Anh chỉ là chàng sinh
viên tay trắng chưa có công danh nên người con gái ấy là hoa khôi của trường đã
rời bỏ anh sau khi ra trường, để lại trong anh vết thương lòng sâu nặng. Suốt
hai tuần lễ ở Winnipeg, tình xưa như bừng sống lại mãnh liệt nhất là khi biết
hoàn cảnh người bạn gái bây giờ là một phụ nữ ly dị đang sống một mình . Trở về
nhà, anh như người mất hồn, và vợ anh là người nhận ra ngay lập tức những đổi
thay từ tâm hồn anh. Như một con chiên ngoan đạo trước tòa giải tội, anh thú thật
tất cả. Cô ấy không la lối, trách móc mà chỉ khóc nhiều, và cũng chính cô ấy đã
bình tĩnh cho anh một tháng để suy nghĩ và quyết định. Cuối cùng anh cũng dứt
áo ra đi theo tiếng gọi của “tình cũ không rủ cũng đến”.
Chọn lựa này đã
làm anh bị gia đình, bạn bè xa lánh, họ cho rằng anh bạc tình bạc nghĩa, đổi trắng
thay đen, nhưng con tim có sức mạnh của nó, anh chấp nhận điều tiếng thị phi
cho cuộc sống mới của mình. Dù sao, anh cũng vẫn làm tròn bổn phận với hai đứa
con. Ngoài tiền trợ cấp hàng tháng, anh vẫn gọi phone về thăm hai con, một vài
lần trong năm khi có dịp về thăm bố mẹ, anh lại tạt qua nhà đưa các con đi
chơi, ăn uống, chuyện trò. Vợ anh tuyệt đối không bao giờ cho anh gặp mặt, ngay
cả đôi lúc nói chuyện qua điện thoại với con, anh có ngỏ ý muốn hỏi thăm cô ấy
vài lời nhưng lần nào cũng bị từ chối.
Công bằng mà nói,
cuộc sống mới của anh không phải lúc nào cũng xuôi chèo mát mái, thỉnh thoảng
cũng đã có những xung đột, vì tình đầu thuở thanh xuân không còn thơ mộng khi
hai người đã trưởng thành, trải qua đời sống hôn nhân. Hơn nữa, trong anh còn
có bóng đen của mặc cảm tội lỗi luôn đè nặng, ám ảnh, và đã hơn một lần anh thực
sự ray rứt ăn năn, muốn quay về tạ tội với vợ con nhưng mãi sao anh vẫn chưa
dám, vì anh như người đã phóng lao phải theo lao, không còn đường để quay về.
Anh biết anh là
người có lỗi, cô ấy giận anh lắm, chắc sẽ không bao giờ tha thứ cho anh. Lần
này nhân dịp về thăm người anh ruột bệnh nặng, anh quyết định dành cho hai con
sự bất ngờ khi mang quà Giáng Sinh đến tận tay chúng chứ không phải gửi qua đường
bưu điện.
Đêm nay anh là vị
khách không mời mà đến, cô ấy sẽ lạnh lùng hoặc mời anh ra khỏi nhà, anh cũng
chấp nhận. Anh để túi quà xuống bệ cửa, xoa hai bàn tay vào nhau nhiều lần để
có hơi ấm, rồi bấm chuông. Cô ấy mở cửa, nhìn anh như một người xa lạ bấm lộn cửa.
Cái nhìn này làm anh đau xót, anh vội nói ngay:
- Anh có thể vào
nhà ăn cơm tối với em và hai con được không?
Cô ấy lùi lại nhường
chỗ cho anh bước vào, hai đứa con cũng vừa chạy ra, vui mừng đón quà từ tay bố,
rồi kéo anh vào bàn ăn. Cô ấy sai bảo hai con lấy thêm chén dĩa, trong khi cô ấy
vào bếp lấy thêm các món ăn. Chỉ mới vài phút vào nhà, anh cũng kịp nhận thấy
không có gì thay đổi như cách đây hai năm anh còn ở nhà. Góc phòng khách vẫn là
cây giáng sinh ấy, vợ chồng con cái đã mất hơn một tiếng để chọn nó ở khu
shopping Sears. Bức tranh phong cảnh thật lớn vẫn treo trên tường mà anh đã mua
được trong một dịp đấu giá từ thiện. Phòng ăn vẫn còn nguyên vẹn bộ bàn ăn với
bốn chiếc ghế, cái ghế dành cho anh vẫn là cái ngay góc cửa sổ, bên cạnh chiếc
tủ buffet để anh có thể dễ dàng với tay lấy những chai rượu đỏ bên trong tủ, và
cảm động hơn là những món quà lưu niệm nho nhỏ mà anh và gia đình đã mua về sau
những chuyến đi công tác, đi du lịch vẫn còn đầy đủ trong tủ xen kẽ với những tấm
hình gia đình thuở còn đầy đủ bốn người. Tất cả vẫn còn như ngày nào, anh cảm
thấy như mình mới trở về sau một chuyến công tác xa.
Cô ấy mang ra một
thố cháo gà, ngồi xuống hỏi thăm anh mấy câu xã giao, rồi nhanh nhẹn ăn hết phần
thức ăn trong dĩa của mình, đứng dậy đi vào bếp. Anh thoáng buồn nhưng vui nhiều
hơn vì được ở bên con trong ngày lễ quan trọng nhất trong năm.
Khi ba bố con ăn
xong, cô ấy đã dọn sẵn mấy ly hot chocolate nóng với mashmallow, và một khay
bánh ngọt ngoài phòng khách. Anh gật gù, đây là một “truyền thống” rất dễ
thương của gia đình, từ khi các con mới vào học tiểu học, chúng muốn tráng miệng
theo kiểu người Canada, sau bữa tối đêm vọng Giáng Sinh, cả nhà sẽ quay quần
xung quanh cây thông, ăn bánh uống hot chocolate, vừa nói chuyện, rồi sau đó ai
muốn thức khuya một chút tùy ý thích để bắt đầu tận hưởng những ngày nghỉ Lễ
thoải mái, không vướng bận âu lo.
Trên đường lái xe
đến đây, anh từng có ý nghĩ xin cô ấy cho anh ở lại thật khuya với các con, rồi
anh ngủ tạm ngoài ghế sofa để sáng sớm ghé về nhà bố mẹ anh trước khi về
Winnipeg, nhưng thấy thái độ lạnh lùng của vợ cũ, anh cảm thấy bất tiện nên khi
gần nửa đêm, anh nói lời tạm biệt với hai con. Chúng miễn cưỡng đứng dậy, ôm
hôn bố rồi đi lên phòng ngủ trên lầu.
- Anh cứ để đó,
sáng mai em sẽ rửa.
Anh nhìn một lô
thức ăn chưa chế biến trên mặt bàn, ái ngại nhìn cô:
- Em làm thức ăn
nhiều vậy, ngày mai nhà có khách à?
Cô lắc đầu:
- Không! Chỉ là
potluck ở nhà bên ngoại thôi.
Anh lại chợt nhớ
ra một “truyền thống” dễ thương khác của gia đình. Đó là sau thánh lễ buổi sáng
ngày Chúa Giáng Sinh, cả gia đình các anh chị em cô ấy sẽ tụ tập ăn uống tại
nhà má ruột, tức bà ngoại của các cháu. Đó là một ngày vui bất tận và ấm cúng
tình gia đình. Mọi người rộn ràng mở quà, trẻ con vui chơi, người lớn ăn uống,
chuyện trò mà không cần biết thời gian bên ngoài. Anh nhớ có một vài lần gia
đình anh đã ở lại qua đêm bên nhà ngoại, chờ sáng sớm hôm sau cùng các anh chị
em trong đại gia đình đi shopping cho ngày Boxing Day.
Anh không nỡ để
cô ở lại một mình với cái bếp bộn bề, nên anh đề nghị:
- Thôi để anh rửa
xong đống ly chén này rồi về cũng không muộn.
Nói xong, anh xắn
tay áo, tìm chai xà bông và bắt đầu rửa chén. Cô ấy vốn là người ít nói, nên
không khí im lặng giữa hai người không còn làm anh buồn như khi mới bước vào
nhà. Hơn nữa, anh còn phải cám ơn cô vì đã cho anh một đêm ấm áp với hai con.
Quả thật, đây là lần đầu tiên kể từ ngày ra đi, anh được hưởng trọn vẹn một bữa
tối trong căn nhà của mình, lại là đêm Giáng Sinh mà sự màu nhiệm thiêng liêng
của nó đã hâm nóng tình cha con, tình gia đình, cho anh một niềm vui lâng lâng,
ngọt ngào.
Anh đang tìm cách
mở lời cám ơn thì cô ấy đi lại mấy cái kệ chén ngay bên cạnh anh, mở tủ với tay
lấy cái dĩa lớn, anh nhích sang một bên cho cô lấy dĩa, bỗng một mùi hương quen
thuộc chợt thoảng qua, khiến anh xao động, tim đập nhanh hơn và hồi hộp như chờ
đợi một điều gì. Anh chưa kịp định thần thì cô lại đi về phía anh, lần này là
ngồi xuống lục lọi món gì đó ở tủ dưới, và mùi hương ấy trở lại với anh một lần
nữa, thật rõ ràng, nhắc nhớ anh biết bao kỷ niệm đã qua.
Mùa Valentine đầu
tiên thuở mới yêu nhau, anh dẫn cô đi shopping với ngỏ ý muốn tặng cô một lọ nước
hoa mà cô yêu thích. Hai người đi mấy vòng trong shopping, thử vài loại nước
hoa, cuối cùng cô đã chọn loại Angel bởi mùi thơm dịu dàng, thanh thoát và cao
sang của nó. Kể từ ngày đó, mùi Angel đã đi vào đời anh. Những buổi tối cuối tuần
sau buổi hẹn hò, anh đưa cô về, trong xe của anh vẫn còn vương vấn mùi thơm nhè
nhẹ, cho anh một cảm giác nhớ thương thật dễ chịu. Khi về đến nhà thay quần áo,
chiếc áo sơ-mi, chiếc cà vạt của anh cũng phảng phất mùi hương ấy, thậm chí khi
anh vào phòng tắm đánh răng rửa mặt, bàn tay anh, mái tóc anh cũng mang một mùi
lưu luyến nhớ nhung, đưa anh vào những giấc mộng đẹp.
Đêm tân hôn, bên
cạnh mùi thơm của da thịt người con gái, là hương thơm Angel tràn ngập cả căn
phòng, hòa quyện vào gối chăn, hơi thở nồng nàn …tất cả hợp lại mê man, chấp
cánh dẫn đưa anh bay bổng vào những đam mê tuyệt vời của đời sống hôn
nhân.
Sau này, cô ấy
cũng có thử một hai loại nước hoa khác, nhưng Angel vẫn là lựa chọn ưu tiên của
cô trong những dịp đặc biệt như lễ tết, sinh nhật hay kỷ niệm ngày cưới. Anh
cũng chẳng ngờ, mùi hương ấy đã trở thành một phần đời sống của anh, nó là một
nhân chứng tình yêu, là vật vô tri vô giác, nhưng đêm nay nó có một sức mạnh
ghê gớm, khơi dậy cõi lòng anh những cảm xúc thương yêu chân thật, những xuyến
xao mà anh cứ ngỡ mình đã lãng quên suốt hai năm qua.
Để kìm nén cảm
xúc, anh bước ra phía chiếc bàn phòng ăn tháo chiếc đồng hồ đeo tay để khỏi bị
nước rửa chén làm ướt, rồi anh ngồi xuống ghế uống ly nước lọc và thầm ngắm
nhìn vợ cũ. Mái tóc cô bới cao để lộ chiếc cổ trắng cao ngần, quý phái. Đôi vai
gầy hơi nhấp nhô theo cánh tay khi cô đưa con dao nhẹ lên xuống để xắt rau củ.
Anh chợt nhận ra nét đẹp của cô vẫn còn, nét đẹp dịu dàng mà gần hai mươi năm
trước anh từng mất ăn mất ngủ vì nhớ nhung, và anh đã phải rất khó khăn, vất vả
“chiến đấu” với nhiều chàng trai khác mới chiếm được trái tim của nàng, vậy
mà…
Anh quyết định đứng
lên, tiến vào trong bếp, đến phía sau cô, không thấy cô phản ứng gì, anh chầm
chậm đưa hai tay ra ôm vòng eo cô, cô ấy vẫn chẳng nói gì, anh run run nói :
- Em vẫn dùng loại
nước hoa này ư? Anh thích lắm …
Cô đưa tay chạm
vào bàn tay anh như muốn đẩy anh ra, nhưng anh đã vội chụp lấy đôi bàn tay ấy,
giờ đã nổi thêm những đường gân xanh, rồi vuốt nhẹ những đường gân gầy guộc,
xúc động tuôn trào, anh gọi tên cô như sợ cô sẽ vuột mất khỏi tầm tay:
- Quỳnh ơi! Anh
biết có nói ngàn lời xin lỗi cũng không xóa hết được tội lỗi của anh. Mong em
cho anh một cơ hội, được trở về, em và các con mới là tổ ấm của anh, là hạnh
phúc của anh.
Cô vẫn để bàn tay
trong tay anh, nồng ấm. Những giọt nước mắt trên khuôn mặt cô rớt xuống tay
anh, nóng hổi bao nỗi niềm. Anh cúi đầu hôn lên mái tóc cô, mùi hương Angel rạo
rực, anh nghe nhịp tim của cả hai đang dần dần hòa nhịp. Bên ngoài cửa sổ, dưới
ánh sáng mờ ảo của bóng đèn đường, những bông tuyết nở tung giữa không gian,
bay lượn trên bầu trời, nhịp nhàng như điệu valse trên sàn nhảy của một thời tuổi
trẻ.
Chiếc đồng hồ
trên tường vừa điểm mười hai tiếng, báo hiệu qua một ngày mới: ngày hai mươi
lăm tháng mười hai, ngày Chúa Giáng Sinh.
Kim Loan
