Tính tới Noel năm nay tôi đã qua đúng 40 mùa Noel nơi đất lạnh này. Lạnh như thế nào, Canada đã nổi tiếng lạnh, tỉnh bang Quebec chúng tôi đang tạm cư còn…tủ lạnh hơn nữa. Riết rồi cũng quen. Không quen cũng không được với đám con cháu. Chúng cười khẩy mỗi khi các ông bà già than lạnh. Ở tới 40 năm rồi mà còn chưa quen! Những năm đầu thấy ít lạnh hơn, có lẽ vì còn ánh nắng quê nhà dự trữ trong người. Càng ở lâu càng thấy lạnh hơn, chẳng biết vì tuổi tác hay vì cái nắng Sài Gòn đã bị loãng đi mất.
Tôi qua Montreal vào tháng 6 năm 1985 sau khi sống đúng chục
năm dưới chế độ mới, trải qua thời kỳ gian khổ với bo bo khoai mì. Vài ông bạn
cùng cư ngụ tại Montreal đã nhanh chân qua trước. Các ông Nguyễn Khắc Ngữ,
Trang Châu, Đỗ Quý Toàn và Nguyễn Đông Ngạc ngay từ ngày mất nước. Ông Hoàng
Xuân Sơn cưỡi máy bay qua trước tôi vài năm. Các ông Võ Kỳ Điền, Lưu Nguyễn, Hồ
Đình Nghiêm, đều vượt sóng qua trước chúng tôi. Chúng tôi đây là ông Luân Hoán
và tôi. Ông Luân Hoán trước tôi vài tháng, có thể coi như đồng hội đồng thuyền.
Tuy qua cùng nhưng ông này mang tiếng rề rà hơn tôi. Tôi còn bận đi tù.
Tôi hay bám víu so sánh với ông Luân Hoán vì ông với tôi qua
cùng thời gian. Chúng tôi cùng cưỡi máy bay, bay vù là tới, không chơi trò thi
thố với biển động như mấy ông kia. Những ngày làm thủ tục phỏng vấn, khám sức
khỏe, canh chuyến bay, chúng tôi đều bên nhau tuy không biết nhau. Những ngày
trước 1975 tên chúng tôi cùng nằm trên một mặt báo nhưng ông Luân Hoán ở Đà Nẵng,
tôi ở Sài Gòn, chẳng bao giờ có dịp hội ngộ. Ngày đó báo lại ít khi đăng hình
người viết nên chúng tôi chỉ quen nhau trên những con chữ. Vậy nên khi mặt đối
mặt thành ra vô duyên, chẳng biết tên đang nói chuyện với mình là cha căng chú
kiết nào. Cả ông ấy với tôi đều thuộc loại nhát thín, chẳng bao giờ xưng xưng
khai bút danh khi không cần thiết. Vậy mới nên nỗi đối diện bất tương phùng. Phải
qua tới bên đây, khi ông Đào Huy Đán, một bút hiệu khác của ông Hồ Trường An,
phỏng vấn ông nhà thơ trên báo Làng Văn, có đăng hình đàng hoàng nên tôi mới nhận
ra cái ông mà lũ con tôi đặt biệt danh là “ông Đà Nẵng” khi cùng đi phỏng vấn,
cùng vào bệnh viện Chợ Rẫy khám sức khỏe đích thị là ông Luân Hoán.
Khi nhận ra nhau cũng đã cỡ một năm kể từ ngày chúng tôi qua
Montreal. Một bữa ông Luân Hoán qua nhà tôi chơi. Đúng ra không phải là nhà vì
cả hai khi đó còn thuê appartement trong các tòa building to
đùng cũ rích. Ông không lên phòng mà nhất định chờ tôi dưới đường. Khi tôi xuống
tìm mãi chẳng thấy ông ấy đâu. Ngó ngang ngó dọc vẫn chẳng thấy bóng. Bỗng nghe
tiếng còi xe toe toe, nhìn vào nơi phát ra tiếng còi, thấy ông ấy ló mặt ra cười
toe. Hóa ra ông ấy vừa tậu chiếc Toyota Corolla màu đỏ mới cóng. Mặt ông rạng rỡ
ra cái điều dân chịu chơi và chịu chi. Tôi há chịu thua. Cũng dân chơi Sài
thành thứ thiệt, tuy ăn nhờ ở đậu nhưng vẫn chưa mất cái nết hào hoa phong nhĩ
ngày xưa. Tôi chỉ cái xe Reliant K màu rượu chát mới toang đậu trên đường. Tính
ăn thua với ông nhà thơ nhưng làm bộ tỉnh rụi ra cái điều đây là chuyện nhỏ của
dân chịu chơi.
Nghĩ lại ngày đó hai chúng tôi chịu chơi thiệt. Mới chân ướt
chân ráo qua xứ người mà vay một đống nợ lấy cái chân chạy chưa cần thiết.
Thành phố Montreal có hệ thống giao thông công cộng thuộc loại hết xảy. Xe điện
ngầm và xe buýt đưa người đi bất cứ xó xỉnh nào. Chỉ tội mất thời giờ, đi làm
phải dậy sớm mới kịp tới sở. Xe hơi không phải là thứ phải có như tại những
thành phố khác. Nhưng cái tính “cậu” của hai tên bốc đồng đã liều coi nợ nần
như pha. Thời gian qua mau, mới đó mà đã ngót nghét nửa thế kỷ, tôi đã xài qua
5 cái xe, ông Luân Hoán cũng tương tự. Thế mới biết sức nặng của tuổi chồng chất
trên vai.
Giới viết lách chúng tôi ở Montreal qua 40 năm đã hao hụt mất
hai ông Nguyễn Khắc Ngữ và Nguyễn Đông Ngạc. Ông Đỗ Quý Toàn đã tếch qua Cali
làm báo nay cũng đã về hưu. Chúng tôi thường tụ họp đấu láo với nhau. Xưa thì hầu
như mỗi tuần, nay thì khi trồi khi sụt. Sụt nhiều hơn trồi. Những buổi cà phê
hàng tuần hầu như đã mất tích, chỉ còn những buổi trưa ăn nhậu mỗi khi có khách
tới chơi, hoặc khi lâu quá không gặp nhau, nhớ nhau. Khi nào cũng vào buổi trưa
vì buổi tối các “cụ” chân chồn gối mỏi không tới được. Những bạn văn tới những
buổi tụ họp này cũng rơi rụng dần. Ông Võ Kỳ Điền chừ ở nhà già, chơi với gậy gộc,
đã chịu không thể tới “họp tổ” được. Ông Luân Hoán đã “cáo lão” vắng mặt
vĩnh viễn. Chúng tôi vẫn leo lét bám vào cuộc sống với cái tuổi chẳng chỉ “tri
thiên mệnh” mà đã vượt ngưỡng từ lâu. Thân thể có vẹo chỗ nọ chỗ kia cũng là
chuyện thường tình. Đó là cái giá phải trả cho chuyện sống dai. Sống dai nhưng
cây mục vẫn kiên cường sanh trái. Chúng tôi là những người cao tuổi nhưng vẫn
trẻ lòng. Trên Facebook ngày ngày vẫn có mặt các ông Hoàng Xuân Sơn, Luân Hoán,
Võ Kỳ Điền, Hồ Đình Nghiêm và tôi. Tôi vẫn tuế toái khẳng định chúng tôi chỉ
nhiều tuổi chứ không già. Vẫn nhất định sống như những con người chưa chịu vào
kho phế thải.
Mùa đông nơi đây dễ làm con người co cụm trong nhà. Giáng
Sinh tới mỗi năm đúng vào những ngày lạnh giá với tuyết trắng đổ ngập đất trời.
Vậy mà người dân nơi đây năm nào cũng cầu mong Giáng sinh trắng. Nghĩa là Giáng
sinh phải ngập tuyết. Không có tuyết là buồn thối ruột thối gan. Nỗi buồn được
bày tỏ trong các câu chuyện thường nhật cũng như trên mặt báo, trên truyền
hình. Mỗi mùa Noel tới là vang vang bản nhạc White Christmas với
tiếng hát đã thành huyền thoại của Bing Crosby. “ I’m dreaming of
a white Christmas / Just like the ones I used to know / Where the treetops
glisten and chidren listen / To hear sleigh bells in the snow”. Chúng
ta có lời Việt của nhạc sĩ Phạm Ngọc Lân. “Giáng sinh năm xưa / Trắng
tinh tuyết rơi / Trên cành thông xanh / Dưới mái nhà êm đềm / Ôi Giáng Sinh năm
xưa / Tình mình trao nhau / Bao mộng mơ”. Không biết ngày xưa Chúa
giáng sinh có tuyết không mà bây giờ dân chúng nhất định phải đòi có tuyết mới
hài lòng.
Thời tiết tại Bethlehem, nơi Chúa ra đời, vào
tháng Kislev của Do Thái (tương ứng với tháng 11 và
tháng 12) là một tháng lạnh và nhiều mưa. Tháng sau đó là tháng Tevet (tương
ứng với tháng 12 và tháng giêng) có nhiệt độ thấp nhất trong năm, đôi khi có
tuyết trên vùng cao nguyên. Thời tiết rất lạnh và đôi khi có tuyết như vậy thì
đúng là white christmas rồi. Trong sách Kinh Thánh Ezra có đoạn
ghi: “Nhằm mùa mưa, chúng tôi không thể nào đứng ngoài trời được”. Cũng
trong Kinh Thánh tường thuật: trong đêm Chúa sanh ra, những mục đồng đang
trú ngoài đồng, thức đêm canh giữ bày chiên ở ngoài trời vào ban đêm, đã đưa những
con vật này tới hang đá hà hơi ấm cho Chúa. Như vậy khi đó Bethleem không phải
đang trong mùa đông rét mướt. Lạ chưa? Nhưng không lạ vì Chúa không sanh ra vào
ngày 25/12, không hề có white Christmas như người ta đòi
hỏi.
Giáo sư Dairmaid McCulloch viết trên trang BBC
History như sau: “Vào thế kỷ thứ 3, những người Ki Tô giáo đầu tiên muốn
mừng lễ Giáng sinh của Chúa Jesus nhưng không biết chọn vào ngày nào. Cuối cùng
họ chọn ngày 25/12. Có hai giả thuyết về việc chọn lựa này. Giả thuyết thứ nhất:
Tín đồ coi Chúa Jesus như một “Adam mới” sinh ra để chuộc tội cho Adam ban đầu
trong vườn Địa Đàng. Vì thế, ngày 25/3 là ngày tốt cho sinh nhật Chúa vì đó là
ngày lập xuân và gắn liền với chuyện về sự sáng thế. Nhưng một học giả Bắc Phi,
Sextus Julius Africanus, gợi ý rằng ngày 25/3 nên được coi là ngày Chúa được thụ
thai trong bụng mẹ. Sau 9 tháng thì ngày 25/12 là ngày Jesus chào đời. Giả thuyết
thứ hai: Phúc Âm nói Chúa chết trong lễ Vượt Qua Passover, một số học giả lấy lễ
này của đạo Do Thái để chọn ra ngày 25/3. Cũng trong Do Thái giáo có niềm tin cổ
xưa rằng các vị tiên tri như Jesus được thụ thai và sanh ra cùng một ngày với
ngày chết. Vì thế tín đồ cho rằng Jesus được thụ thai và chết trong ngày 25/3.
Tính thêm 9 tháng thì ngày Jesus sanh ra phải là 25/12”.
Ông Luân Hoán và tôi rời Sài Gòn vào năm 1985, khi chuyện
đói ăn đói mặc vẫn làm dân chúng triền miên khổ ải trong một chế độ đã phá nát
cuộc sống của người dân bằng một chính sách lỗi thời ngu xuẩn. Nhưng mỗi khi
Noel tới dân chúng vẫn nô nức đón mừng trong những điều kiện hết sức hạn chế.
Hình như càng sống trong thất vọng, con người càng hướng về tôn giáo, coi đó
như một cách giải thoát khỏi thực tế phũ phàng. Họ chỉ mang tấm lòng ra đón
ngày Chúa giáng sinh. Chúa khi xưa cũng chỉ được sanh trong máng cỏ nghèo hèn.
Đâu có hoa lá cành lộng lẫy như những hang đá mà chúng ta trang hoàng ngày nay.
Lại một Noel nữa. Tôi đã qua Noel lần thứ 40 nơi đất người.
Nhiều hơn những Noel tôi mừng tại quê hương bản quán Hà Nội. Cũng nhiều hơn những
Noel trong quãng ngày tôi sống tại Sài Gòn. Tôi có quá xa quê mẹ không?
12/2025
