Nguyễn Thị Mì sinh ra ở một vùng quê nghèo. Cha mẹ quanh năm vất vả, ruộng đồng cằn cỗi nhưng vẫn chắt chiu từng đồng cho con ăn học. Nhờ chăm chỉ và quyết tâm, Mì thi đỗ vào Trường Đại học Kinh tế Đà Nẵng - cánh cửa lớn đầu tiên mở ra trước cuộc đời cô gái thôn quê.
Mì mang nét
duyên thầm sở hữu khuôn mặt trái xoan thanh tú, nụ cười trong trẻo, đôi má hồng
phơn phớt, làn da trắng mịn và dáng người mềm mại, nữ tính. Giữa giảng đường
đông đúc, nàng nổi bật như một nhánh lan rừng lạc vào phố thị.
Trần Văn Việt-lớp
trưởng, cũng đến từ một miền quê. Chàng học giỏi, cao ráo, gương mặt sáng sủa,
phong thái điềm đạm. Hai người đến với nhau tự nhiên như hơi thở, kết thành cặp
đôi đẹp nhất nhì lớp. Bạn bè trầm trồ khen, thầy cô cũng mỉm cười ngầm thừa nhận.
Họ đi bên nhau, vừa đẹp đội hình, vừa đúng nghĩa “nam thanh nữ tú”. Những ngày
tháng sinh viên, họ dìu nhau trong học tập, chia nhau từng bữa cơm bụi, từng buổi
tối học nhóm dưới ánh đèn vàng hiu hắt. Ai cũng nghĩ tình yêu ấy bền như sam,
khó gì chia lìa.
Cho đến một
buổi chiều.
Buổi chiều
gió từ sông Hàn thổi lên, mang theo hơi nước mát lạnh, làm hai hàng cây ven đường
xao xác lá. Mì sang chơi nhà một người bạn ở xóm trọ quận Liên Chiểu. Bên cạnh
dãy phòng trọ chật hẹp, một căn biệt thự hiện đại hiện ra sừng sững, cổng sắt
cao, sân lát đá sáng bóng. Mì đứng lặng, ngước nhìn, trong lòng bỗng dâng lên một
cảm giác vừa ngỡ ngàng vừa khao khát.
“Biệt thự đẹp
quá… hiện đại quá! Ước gì mình được sống ở nơi như thế này…”
Hai đứa vào
phòng. Trong câu chuyện râm ran, Mì nghe Liên kể về chủ nhà trọ – một gia đình
giàu có. Bà Bạch Phê làm ngân hàng, còn ông Lê Bê là một sếp lớn trong ngành
tài chính, phụ trách khu vực miền Trung. Gia đình có một cậu con trai cả tên Lê
Viết Kê, vẫn chưa lập gia đình.
Từ đó, Mì
thường xuyên qua chơi với Liên hơn. Có khi còn ở lại qua đêm. Một hôm, bà Phê
sang thu tiền trọ, thấy Mì đang trò chuyện cùng Liên. Bà hỏi han vài câu, biết
Mì là sinh viên Đại học Kinh tế, lại xinh xắn, lễ phép, nói năng nhẹ nhàng.
Trong bụng bà chợt nảy ra một ý nghĩ: Con bé này mình chấm làm dâu mình
được nè! Từ đó bà nhắm Mì cho đứa con trai của mình. Bà biết con bà hơi
biếng, nếu bà không ra tay, con trai bà khó có vợ.
Bà Phê rũ
nàng qua dùng cơm, những bữa cơm thịnh soạn, những lần bà Bạch Phê dẫn nàng ra
phố sắm vòng vàng, bông xuyến, bà cho nàng chọn. Bên cạnh đó ông bà cũng nhắm
cho Mì một chỗ làm, sẽ gửi cô con dâu tương lai vào làm kế toán ở công ty xổ số
kiến thiết trong thành phố. Mọi thứ diễn ra nhanh đến mức Mì chưa kịp
suy nghĩ sâu. Đám cưới được ấn định vào cuối năm thứ ba đại học.
Còn Viết Kê
với trình độ lớp 9, vợ đại học cảm thấy chênh lệch quá nên để “xứng đôi”, gia
đình cho Kê đi học bổ túc văn hóa, rồi học đại học tại chức, sau đó xin cho vào
quân đội, hưởng lương quân nhân chuyên nghiệp.
Mì lặng lẽ
rời xa Trần Văn Việt. Nàng bỏ lại chàng lớp trưởng đẹp trai học giỏi, từ giã những
buổi hẹn hò lãng mạn. Những buổi họ bên nhau tay trong tay, những lời hứa hẹn
ngày sinh viên… tất cả khép lại khi nàng bước lên xe hoa. Việt đau, rất đau.
Nhưng nỗi đau ấy dần lắng xuống.Trong nỗi nghèo mất vợ là bài học đầu đời chàng
nhận được. Đó cũng là lý do để cho chàng có chí khí vươn lên với lời hẹn âm thầm
trong lòng được khắc sâu: Năm năm, mười năm nữa chàng sẽ là ai và như thế nào,
hãy đợi đấy!
Ai dúi vào
tay chàng một bài thơ sau. Chàng đọc xong gấp lại, và đi về phía giảng đường.
Đôi mình
đôi tình nhân
Vẫn trai
tài gái sắc
Anh điển
trai, học giỏi
Nhánh lan rừng
là em
Chúng mình
từng yêu nhau
Vâng em hiểu
điều đó
Nhưng duyên
mà không phận
Chúng ta
đành chia phôi
Chúng ta từng
yêu nhau
Cưới lại là
chuyện khác
Trong tay
không cắc bạc
Tương lai
biết về đâu
Em đi lấy
chồng đây
Quên em đi
anh nhé
Em đã tìm bến
đỗ
Lo cho mình
ấm thân.
Ngày,
12/12/2025
