HẾT NĂM
Giật mình…
thôi đã hết năm
Làm phu câu
chữ kiếp tằm nhả tơ
Gối đầu dăm
bảy câu thơ
Đường đời sấp
ngửa… bến bờ gian nan
Trăng tròn
rồi khuyết… lại rằm
Hoàng hôn
theo hạt sương nằng nặng rơi
Nắng mưa
quanh quẩn tại trời
Soi mình
vào mắt người đời thử coi
Buồn như
con nắng lẻ loi
Đôi mắt ai
chứa sông ngòi thế gian
Đâu rồi ai
đó bạn bè
Đâu rồi tri
kỷ trúc tre đã từng
Ngoảnh mặt
còn lại người dưng
Em chờ ai để
đi cùng tháng năm?
Gánh gồng
tình nặng sắt son
Chất đầy
dâu bể vẫn còn Tình Yêu.
EM KHÔNG LÀ TÔN NỮ
Em không là
Tôn Nữ
Vẫn má thắm
môi hường
Dòng nước
mát sông Hương
Thấm ngọt
vào giọng nói
“Răng, ri,
tê, mô, rứa…”
“Thưa dạ”
ngọt như đường
Rồi những
buổi tan trường
Áo dài
vương chút nắng
Hoa bằng
lăng nở tím
Như nét mực
bài thơ
Khách lãng
tử ngẩn ngơ
Dáng trang
đài e lệ
Nụ cười
duyên chúm chím
Nghiêng
nghiêng nón làm duyên
Học hành vẫn
ưu tiên
Để hanh
thông mọi lẽ
Từ công
dung ngôn hạnh
Đến thi phú
cầm kỳ
Tháo vát việc
trong ngoài
Dẫu công
thành… không toại
Đã làm thân
nhi nữ
Không trướng
rũ màn che
Cũng khuê
các con nhà
Mà trau dồi
phẩm tuệ.
BUÔNG!
Đặt dấu chấm,
không viết về anh nữa
Đem thu
xưa, gửi lại thuở bên người
Năm tháng ấy,
thuộc về miền quá vãng
Vé khứ hồi,
không hẹn chuyến tàu xưa
Thời gian
qua, nhanh như một cơn mưa
Thoắt đã chạm,
bên kia bờ huyễn mộng
Màu phong
sương, phủ lên đời lữ thứ
Vẫn xót
lòng, không cản được thời gian
Dẫu viết rằng,
ai cũng phải sang trang
Ghi dấu chấm,
cuối đoạn đường còn lại
Thanh xuân
đó, đã qua,… mùa phai dấu
Cũng mong cầu,
cho xứ ấy bình yên
Những ngọt
ngào, một thuở của miền xưa
Đem cất giấu,
trong những bài thơ cũ
Ai đợi
nhau, lối về miền phủ đệ
Chẳng mộng
gì, khi trắng cuộc trùng lai
Mùa có về,
để tiếp nối phôi phai
Xin đừng nhắc,
xuân xưa, mùa hạ cũ
Một dấu chấm,
xuống dòng đây người nhé
Mặc cho
lòng… những ký ức, chưa buông!
Hoàng Thị Bích Hà