Weihnachtskaktus,
xương rồng Giáng Sinh
Tối thứ Bẩy, thời giờ thừa thãi. Trời đang giữa đông, tôi chưa thể bận rộn với đám hoa lá cành ngoài ban-công. Chồng con tôi đang xem phim. Chẳng rõ phim gì, với những màn đua xe ầm ỹ và những khuôn mặt đằng đằng sát khí. Nhẽ ra, tối nay chúng tôi đi xem văn nghệ. Cu Tí đã đồng ý ở nhà một mình, để ba mẹ “du dương” buổi tối. Bao lâu rồi, hai tụi tôi chẳng hề đi đâu chơi, “chung mà riêng” một bữa. Chúng tôi chỉ có thể xem chung phim gián điệp 007 mà thôi. Phim nào tôi thích, chồng tôi ngủ gục. Phim nào chồng tôi thích, lại nhiều xốt cà chua và tiếng bắp rang, tôi sợ gặp ác mộng. Thật ra, phim gián điệp 007 cũng nhiều màu đỏ và rất ồn ào tiếng súng. Nhưng đối với tôi, phim thuần là xạo, mua vui được vài tiếng đồng hồ, không cần nghĩ ngợi chi xa xôi. Ra khỏi rạp, tôi quên gần sạch bách nội dung phim. Tôi cứ chuyện nọ, xọ chuyện kia. Bổn- phận -sự của James Bond, dù trong From Russia with Love hay Tomorrow Never Dies là uống rượu mạnh, chỉ lắc chớ không khuấy, gặp vài nhân vật nữ, giai nhân tuyệt thế, hát bài anh là lính đa tình, trăm trận trăm thắng... Vậy thôi. Cho nên, chu kỳ đi xi-nê chung của vợ chồng tôi phụ thuộc vào tốc độ sản xuất phim này của hãng. Tức là trung bình 2 năm một lần, chàng nàng mới dung dăng dung dẻ, dắt nhau đi xem chuyện phim... vui. Phim mới nhất của hãng, Die Another Day, chúng tôi không đi coi chung. Bây giờ có DVD, chồng tôi cắt nghĩa, kỹ thuật hình ảnh rất cao, cộng thêm hệ thống dolby surround gì gì đó, âm thanh thượng hảo hạng. Phim chiếu ở rạp xong, chờ vài tháng, các tiệm cho mướn. Về nhà, vừa coi, vừa ăn bánh phồng tôm, bò khô. Khỏi phải trời đông lạnh lẽo, khăn áo ra rạp mà chẳng ăn uống chi, buồn miệng. Mướn phim tối thứ Bẩy, sang Chủ Nhật vẫn có thể chiếu thêm một xuất nữa, hoặc chiếu thường trực. Tôi có thể vừa coi, vừa xếp áo quần, vừa lau chùi kệ tủ... Khi chồng tôi hỉ hả “trình chiếu”, tôi lẩm nhẩm tính, nếu xem phim, mất đứt gần ba tiếng đồng hồ. Tôi còn cả đống việc phải làm. Thôi, để mai vậy, tối nay phải lo sắp xếp cho xong tủ lạnh, đồ ăn hàng hàng. Tôi còn phải coi lại mớ hoá đơn hàng tháng. Gì chớ khi nhận thư đòi tiền, tôi đa nghi như Tào Tháo. Tin tưởng thì tốt, nhưng kiểm soát tốt hơn. Tôi đang mê mẩn Lộc Đỉnh Ký, đến đoạn Vi Tiểu Bảo cùng với Song Nhi lên núi Ngũ Đài tìm vua Thuận Trị, rất hấp dẫn. Khuya nào, tôi cũng luyện cho đến khi hai mắt chống không lên... Bao nhiêu lý do chính đáng buộc tôi phải để chàng 007 chờ. Tự nhiên tôi hiểu ra, tôi nào có mặn mà gì với mấy điệp vụ bí hiểm của James Bond. Tôi cũng chẳng “mết” Sean Connery, hay Pierce Brosnan... Chỉ vì, tôi muốn đi chơi với chồng, với người yêu thuở ấy, để hâm nóng tình cảm có nhiệt độ vào đông của chúng tôi. Thôi, đành chịu, lại bớt đi một dịp để chúng tôi “bên nhau”.
Một người bạn gởi
cho tôi tờ quảng cáo đêm văn nghệ. Tôi liếc sơ tên các ca sĩ. Không có giọng ca
nào tôi thích cả. Bất chợt, tôi nhìn kỹ hình những ca sĩ. À, cô tóc dài này là
ca sĩ “ruột” của chồng tôi. Cô thường ca những bản nhạc mùi rệu. Tôi bị “dị ứng”
với một tuyệt phẩm của cô... Từ giã thơ
ngây em đi lấy chồng, người ấy nghe tin có buồn lắm không... Tôi thầm nghĩ,
rất… cà chớn rằng, người ấy đâu rảnh
mà buồn. Chưa kể, người ấy còn vui,
khoẻ, khỏi phải lấy em. Nói chung,
tôi không “ngửi” được bài hát nào cô trình bày. Ừ, tại sao tôi không rủ anh đi
coi hát. Là dịp để chúng tôi đi chung với nhau. Tôi ngồi chịu trận để cô ca sĩ
tra tấn... Lỡ yêu rồi, làm sao quên được
anh ơi... Không chừng chồng tôi sẽ yêu cầu một bài tặng tôi. Khi cô hát Ngày xưa mưa rơi thì sao, tôi sẽ lẩm nhẩm
rằng, ngày xưa ngày nay gì cũng vậy, mưa rơi, thì ướt chớ sao, hỏi vớ vẩn. Lúc
giờ giải lao, tụi tôi đi vòng vòng, tìm người quen, sẽ vui lắm lắm. Tôi hân
hoan đem tờ quảng cáo đưa anh, chỉ ngay “nàng” của anh:
-Mình đi coi người
trong mộng của anh hát nghe.
-Bao nhiêu một vé
vô cửa? - Anh hỏi, không có ý để mắt đến tờ chương trình sặc sỡ.
-Như thường lệ,
chắc khoảng 25 đồng. - Tôi cố nói bớt, tôi đã thấy giá vào cửa in ở góc tờ quảng
cáo là 32 Euro.
-Giựt tiền. Hai vợ
chồng đi chơi một bữa tối, ăn uống lặt vặt bay gần trăm bạc. - Anh giãy nảy.
-Thì lâu lâu,
mình mới đi chơi một lần mà. Hay, mình ăn ở nhà no nê, tới đó chỉ nghe nhạc. Rồi
lăng quăng tìm người quen thôi. - Tôi tìm cách thuyết phục.
-Thôi, đừng phí
tiền không đúng chỗ. Mình phải sống tiện tặn một chút.
Anh chấm dứt cuộc
đối thoại, xuống bếp đứng hút thuốc. Tôi buồn buồn. Hai vợ chồng đi chơi với
nhau, sao gọi là phí tiền không đúng chỗ. Mà tại sao chúng tôi phải tiện tặn? Cả
hai cùng đi làm. Dù không thể xem mình là người giàu, chúng tôi rõ ràng không
được xếp vào tiêu chuẩn nghèo. Lúc chúng tôi định mua nhà, nghe nói thành phố
có quỹ đặc biệt, cho vay với lãi suất ưu đãi. Tôi hí hửng đem giấy tờ bày
ngang, bày dọc trên bàn rồi gọi điện thoại.
-Vâng, chúng tôi
thuế hạng 3 và 5. Thu nhập của hai năm trước hả ông? Đây, tôi đã có sẵn bảng
lương trước mặt.
-Trời đất, thu nhập
như vậy, ông bà đâu cần trợ giúp nữa. Thôi, bà đừng tơ tưởng gì đến việc này nữa.
Quên đi nhé.
-Tụi tui còn nuôi
con, còn trả nợ chính phủ.- Tôi thất vọng. - Ngoài ra, tụi tui đóng thuế bá thở.
- Tôi ráng kèo nài, kể lể thêm, tỏ ra mình nghèo.
-Này nhé, ông bà
lương cao nên đóng thuế nhiều. Đóng thuế xong, vẫn dư nhiều, nên không đủ tiêu
chuẩn để vay khoản đặc biệt này. Vậy là sung sướng quá rồi.
-...
Đề tài văn nghệ
văn gừng coi như loại khỏi chương trình cuối tuần. Chồng tôi hỏi, có thích Karaoke, anh gắn microphone cho. Tôi có mê hát đâu. Tôi chỉ thích hai vợ chồng tay
trong tay đi chơi thôi mà.
* * *
Trong lạnh lẽo
mùa đông của 10 độ âm, tôi chìm giữa biển người ở phố. Nơi nơi, đèn hoa rực rỡ
mùa Giáng Sinh. Ai nấy bận rộn tìm quà cáp, chất đầy dưới cây thông và tưởng tượng
niềm vui của người nhận quà. Tôi đã mua cho cu Tí một mô hình Revell hàng không
mẫu hạm, xem hình chụp thật sắc sảo. Cu Tí ráp xong mô hình, chắc cũng đến mùa
hè. Tưởng tượng khi đang chăm chú làm việc, Tí sẽ cho tôi vai phụ tá. “Mẹ, cho
con mượn cái giũa. Mẹ, cho con xin mấy cây tăm. Mẹ, Mẹ... ” Nghĩ đến lúc được
con nhờ vả, tôi vui quá chừng. Món quà cho chồng đã có sẵn. Đi làm ở Paris hồi
đầu tháng 12, tôi đã chọn chai Chanel Égoiste cho anh, sau khi ngửi không biết
bao nhiêu mùi, từ CK Be tân thời, cho đến Lacoste cổ điển... Tôi muốn tìm thêm
dĩa DVD cho anh. Phân vân, chưa biết nên mua phim gì. Mùi rượu nấu thơm ngào ngạt,
tựa như mùi rượu nếp than Việt Nam trong trí nhớ của tôi. Mùi hạt dẻ ngào đường
như kéo chân tôi đến những quầy hàng của chợ phiên Giáng Sinh. Tôi lơ đãng ngắm
những hàng đèn cầy muôn kiểu, muôn dạng. Mắt tôi đậu hờ hững trên những món đồ
trang trí cây thông. Những thiên thần có cánh bằng đất sét trắng. Những cây
thông con con bằng gỗ. Những trái cầu thủy tinh đủ màu. Chân tôi dừng trước một
quầy làm các con thú bằng bột muối. Con gấu trắng đội mũ quàng khăn ngồi trên
xe trượt tuyết. Con hoẵng kéo xe chất đầy những quà. Đột nhiên, mắt tôi như bị thôi miên bởi một
con chuột. Con chuột bé tí, chống cằm dựa trên nửa vầng trăng. Con chuột có cái
kẹp tóc thật xí xọn, cổ quàng cái khăn có chấm li ti. Miệng chuột chu ra một
cách dễ ghét. Nói chung, đó là một con chuột xảnh xẹ, một con tí điệu, điệu quá
chừng trời đất. Trời ơi, con chuột hớp hồn tôi rồi. Tôi cúi gần nhìn bảng giá
nhỏ xíu dán nơi mặt trăng, 20 Euro.
Tôi lùi lại một chút, con chuột bé tí như vậy... Cô bán hàng như đọc được ý
nghĩ của tôi:
-Không đắt đâu cô
ạ. Tôi mất rất nhiều thời gian khi nặn con chuột này. Cô biết không, tự dưng
tôi thích con chuột này quá thể, làm nó với tất cả tâm tình.
-Vâng, tôi thấy
con chuột như một tác phẩm nghệ thuật nho nhỏ. Vừa nhìn thấy, tôi thích ngay. -
Tôi đổi giọng tâm tình.- Chị à, tử vi xứ tôi có mười hai con giáp. Tôi tuổi Tý,
nên thấy chuột là thích. Chị gói cho tôi con tí điệu này đi.
Tôi lúi húi mở
ví, chỉ còn 5 Euro và mớ xu lẻ. Tôi vội
vàng:
-Khoan đã chị ơi,
tôi không có sẵn tiền mặt. Ngày mai tôi trở lại nhé.
Ban đầu, tôi tính
chạy lại ngân hàng. Rồi trở lại ngay, kẻo ai mua mất con tí điệu, tiếc lắm. Rồi
tôi đổi ý. Nếu “nó” và tôi có duyên nợ,
“nó” sẽ ở đó chờ tôi. Dọc đường tôi chợt có ý nghĩ, tôi sẽ về kể cho chồng nghe
hội ngộ của tôi và con tí điệu. Anh sẽ tặng tôi vào mùa Giáng Sinh, một món quà
thật tuyệt. Tôi nhớ đến bài hát Giáng Sinh của trẻ con Đức, Lasst uns froh und munter sein... Xin cho
chúng tôi tươi vui... Lòng tôi bỗng rộn ràng. Về đến nhà, cu Tí đang theo
dõi chương trình Galileo. Hôm nay bận ghé phố, nên tôi không cùng con xem
chương trình dành cho thanh thiếu niên. Nói chung, tôi mừng thơ thới khi Tí
“cho phép” mẹ nó được tham gia vào các sinh hoạt của Tí.
Chồng tôi ngồi
trước máy, đang bận “kinh doanh” trên hệ Ebay.
Thật ra, đến bây giờ tôi thấy anh chủ yếu mãi, chứ rất ít khi mại. Góc nhà,
một rổ điện thoại di động nhiều đời, nhiều kiểu, đa số là những kiểu xưa xóc.
Anh đổi số điện thoại liên tục. Người nhà của anh phàn nàn, không cách chi liên
lạc với anh qua điện thoại. Gọi đến, người ta bảo số này hiện giờ chưa đăng ký.
Tôi thắc mắc, anh cắt nghĩa, rằng hệ eplus thì rẻ, nhưng nhiều nơi không phủ
sóng, anh đổi qua interkom. Rồi anh chuyển qua D2, máy này người ta còn nửa hợp
đồng, mình chỉ trả lệ phí hằng tháng, máy, coi như cho không. Tôi nhìn rổ điện
thoại, biết, anh chẳng bao giờ xài đến những máy móc cổ lổ sĩ như vậy. Anh chưa
có hiện tượng sẽ đăng bán, hoặc cho ai. Anh xuề xoà:
-Ba cái máy đó rẻ
rề hà. Vài ba đồng thôi.
-Máy rẻ, nhưng
mình còn phải trả phí bưu điện nữa. Cho dù không nhiều, nhưng mình mua mà biết
không bao giờ xài, em thấy phí phạm quá.
-Mỗi người có thú
vui riêng. Em mua hoa, mua cây, anh thắc mắc đâu. Thay vì ra quán uống bia, anh
mua bán lặt vặt trên Ebay, cho vui. -
Giọng chồng tôi bắt đầu bực bội.
-Anh nghĩ vậy,
cũng đúng. - Tôi xuôi xị.
Tôi vào phòng
khách, tìm dĩa nhạc Giáng Sinh, cho có chút không khí mùa vọng. Trong phòng
khách có 2 máy DVD, phòng ăn có 2
máy, phòng ngủ thêm 1 máy. Mỗi máy được sản xuất chỉ đặc biệt cho một loại
phim, loại nhạc thì phải. Dù nhiều lần anh cắt nghĩa, tôi vẫn dốt đặc. Các dĩa
gốc sản xuất ở Âu châu, xài máy này. Dĩa ca nhạc Việt Nam, phải máy này. Dĩa
mình thâu từ computer, phải xài máy
này... Tôi mù mờ:
-Nếu em bỏ không
đúng máy, sẽ không thấy hình?
-Không phải vậy,
dùng máy nào cũng được. Nhưng đúng máy, âm thanh hình ảnh mới hoàn hảo.
Tôi không biết mắt
và tai tôi có vấn đề gì chăng. Tôi tuyệt nhiên không thấy sự khác biệt nào cả.
Tôi chọn đại máy vừa tầm tay. Jingle
bells, jingle bells, jingle all the way... Những tiếng chuông leng keng,
làm tôi tưởng tượng những con nai kéo những xe đầy quà chạy băng băng trên tuyết.
Tôi vui giọng, thật dễ thương:
-Anh ơi, em giới
thiệu anh chỗ mua quà cho em.
-Đúng rồi đó, anh
khỏi mất công đi tìm. Không biết tìm gì cho em, tại em có thiếu gì đâu. Mua tầm
bậy, em không thích, thêm chật nhà.
Tôi tả tỉ mỉ:
-Anh đến khu chợ
Giáng Sinh ở Münchener Freiheit đó. Phía đầu chợ nhe anh, gần tiệm Karstadt đó.
Vừa qua khỏi quầy nến...
Anh nói:
-Ngày mai đi làm
về, anh sẽ ghé phố.
Tôi hồi hộp quá.
Sợ người ta mua mất con tí điệu. Tôi lo lo, ừ, sao mình không đi rút tiền rồi
mua ngay. Con chuột dễ thương như vậy, bắt mắt người ta lắm. Đang là mùa Giáng
Sinh, mùa của quà cáp. Tôi về nhà sớm hơn thường lệ. Thắp ba cây nến. Tuần lễ
thứ ba của mùa vọng. Vừa nấu nướng, vừa nghe chương trình nhạc Giáng Sinh trên radio. I wanna wish you a merry Christmas... Tôi vẫn thích có cây thông
Giáng Sinh. Nhà chật, không đủ chỗ. Có lẽ, sang năm tôi sẽ thử làm cây thông
ngoài ban công. Tôi phải chờ đến đêm 24 mới khui quà. Tôi sẽ treo con tí điệu
nơi cửa sổ phòng ăn. Nơi tôi vẫn hay ngồi viết thư, đọc sách. Lâu lâu, tôi sẽ
đá lông nheo con tí điệu. Nó chống cằm, tựa vầng trăng, nhìn tôi. Ô, tôi hiểu rồi,
tại sao vừa thấy con tí điệu, tôi đã vội “sa ngã”. Vài chục năm trước, mon men
vào đại học, tôi cũng là tí điệu trong đám bạn xì trum của tôi. Đám bạn cứ một
hai cho là tôi điệu rơi, điệu rụng. Tụi nó gắn cho tôi một mớ tĩnh từ rất rầy
rà, nào là đỏng đảnh, nhỏng nhảnh, lề mề, rề rà... Tôi cứ phải ngoác miệng kêu
trời, than oan. Hồi ở Việt Nam, tôi chỉ mang khăn khi múa Khúc Hát Ngày Mùa, Duyên Quê, mà chẳng sở hữu chiếc khăn nào. Nhưng
tôi có nhiều kẹp lắm. Những kẹp tăm có hình trái táo, hoa Hippie. Những kẹp nơ nhựa xanh đỏ tím vàng. Những kẹp bằng hạt cườm,
tôi tự xỏ lấy, rồi trao đổi với mấy nhỏ bạn điệu điệu khác. Chà, không biết con
chuột này có nhiều kẹp bằng tôi chăng. Không biết nó có đứng trước gương, tần
ngần do dự, không biết nên kẹp tóc hay xõa tóc. Không biết nó có bối rối, nói
thầm: “Xì, xạo ke, dễ ghét” khi Tí Láu, Tí Ngầu chọc ghẹo, tán tỉnh nó chăng.
Dưng không, tôi tin rằng nó thích mơ mộng. Như tôi, hồi mấy chục năm trước.
Miên man suy nghĩ, tôi như giật thót người, khi nghe tiếng chuông cửa. Tôi chạy
vội ra mở cửa, chồng tôi tay xách túi nặng trĩu. Tôi đỡ vội cho anh, ngẫm nghĩ,
không biết con tí điệu của tôi có nằm trong túi này không. Anh cởi áo khoác,
xuýt xoa:
-Xứ sở gì chán
quá. Quanh năm lạnh ngắt.
-Hôm nay mấy tiệm
phát tài há. - Vừa nói, tôi vừa lôi các món hàng trong bao ny-lông ra. Gì đây
anh? Đồ sành sứ hả anh?
-Ừ, mấy cái dĩa sứ
Villeroy& Boch. Cho em lựa
quà đó. Dĩa sứ, hay là cuốn phim DVD.
-Tủ chén bát mình
chật cứng rồi. Đâu nhét chi thêm vô được nữa. - Tôi buột miệng, nhận thấy ngay
mình lỡ lời. Nên giả lả tiếp. - Đồ sứ Villeroy chắc chắn đẹp rồi. - Vừa mở lớp
gói giấy, tôi vừa suy nghĩ, sáng tác thêm đôi lời hay ý đẹp.
-Sao? Quyết định
chưa, chọn món nào. Phim này anh và Tí coi rồi, Mission Impossible tập mới. Nhưng lâu lâu, anh cũng muốn coi lại.
Có tài tử ruột của em đó.
Tôi nghĩ thầm, trời
đất, Tom Cruise có bao giờ là tài tử ruột của tôi đâu. Hồi nẳm, hồi năm, thuở
còn mê đọc tiểu thuyết của John Grisham, tình cờ xem phim The Firm tôi thấy đường được chớ không chê rề, khi so sánh giữa
sách và phim như thường lệ. Hình như tôi có nói, tài tử chính trông cũng kháu.
Hôm anh và Tí xem phim Mission Impossible,
tôi ngồi đọc sách ở phòng ăn, lâu lâu giật bắn người, vì tiếng rú của xe cao mã
lực và tiếng súng.
Tôi đằng hắng, sửa
giọng mình nhẹ nhàng:
-Anh tìm hàng con
chuột có khó không?
-Không, khu chợ
Giáng Sinh đông trời sợ. Anh
xuống trạm Münchener Freiheit, sẵn ghé vô Karstadt. Khu vực hàng nhà bếp đang
quảng cáo đại hạ giá, nên anh mua mấy cái dĩa, cả nhà cùng xài. Anh nghĩ lại rồi,
ba cái đồ lẳn tẳn, em chưng tùm lum tà la, bụi bám quá trời. Mà có bao giờ xài
gì đâu!
-Vậy, họ bán con
chuột mất tiêu rồi sao? -Tôi ngập ngừng.
-Anh đâu có biết.
Anh mua dĩa, mua phim rồi về nhà.
Tôi thất vọng, tí
điệu ơi, ta với mi, vô duyên, vô nợ rồi. Cho dù, nếu biết chắc con chuột vẫn
còn ở quầy hàng, tôi vẫn không còn háo hức, muốn vời nó về nhà tôi.
Ngược thời gian,
mỗi lần tôi đi làm xa vài ngày, về nhà, tổng kết tài sản, tôi lại cứ thấy thiêu
thiếu. Những tờ báo Việt Ngữ, tôi đã bao lần nhắc chồng, tôi đọc lai rai, lâu lắm.
Vả lại, đọc xong, tôi vẫn muốn giữ lại. Đã nhiều lần, tôi phải bới thùng đựng
rác giấy, kịp thời cứu mạng vài tờ báo. Sinh nhật đầu tiên ở Đức, ông thầy dạy
Đức Ngữ tặng tôi bộ cờ Mühle bằng gỗ,
sản phẩm làm bằng tay. Bộ cờ trong mắt tôi, rất đẹp, gợi lại trong trí tôi những
ngày tháng hoa mộng, tôi chập chững trên xứ người. Ngày xưa, tôi đã đôi lần rủ
anh chơi chung. Bao lần dọn nhà, bộ cờ đều thoát. Tôi kỹ càng giấu bộ cờ ở ngăn
trên cùng của tủ sách. Trở về, sau khi đi vắng nhà gần tuần lễ. Cuối tuần sắp xếp
tủ sách. Tôi muốn lấy bộ cờ xuống lau bụi sạch sẽ. Tôi hốt hoảng hỏi anh:
-Anh có cất bộ cờ
gỗ của em trên tủ không?
-Ừ, anh dẹp cho rộng.
Nhà cửa chật cứng, mà em còn bày khắp nơi, coi bừa bãi lắm.
Tôi lục tung những
nơi anh nói “hình như” anh đã cất. Chẳng tìm ra. Tôi buồn, tôi tiếc, tôi bỏ cơm
chiều. Chồng tôi tưởng tôi muốn nhịn ăn để giữ eo, nên anh không ép tôi dùng bữa.
Vậy đó, tôi cứ phải thỉnh thoảng thổn thức, biệt ly với mớ tài sản lằng nhằng của
tôi.
Thôi, tí điệu ơi,
ta với mi, chưa hợp mà đã tan. Tôi rầu rầu, nhưng không bỏ ăn, vì nhớ lời dặn của
nhỏ bạn thân. “Mày phải giữ gìn sức khoẻ. Có giận thì tạm ngưng, ngủ cho đã mắt,
ăn cho no bụng, rồi tà tà giận hờn tiếp. Nghe chưa!” Tưởng như ở gần, nhỏ bạn sẽ
xỉ lên trán tôi, cho tôi tạc dạ “chỉ thị” của nó.
*
* *
Ban công phía tây
nhà tôi nắng rất gắt. Giữa những chậu hoa khoe sắc là chậu xương rồng Giáng
Sinh. Người ta gọi như vậy, tôi chẳng hiểu tại sao. Tôi đã từng thấy loại xương
rồng này trổ hoa vào mùa hè. Nghe tôi trầm trồ xương rồng có hoa hay hay, một
người quen cắt cho tôi một nhánh, đương nhiên chưa có hoa. Tôi đem nhánh cây
xương xẩu về. Mùa đông để ngoài cầu thang, mùa hè để chen lẫn giữa những thược
dược, đỗ quyên, hải đường... tôi o bế. Chậu xương rồng ở đó, bỏ thì thương,
vương thì tội. Hơn năm trời rồi, mà chưa có hiện tượng gì cây sẽ trổ hoa. Trong
chậu khô khốc đất, bỗng đâu mọc một cây leo dại. Tôi không biết cây này từ đâu
đến, dây leo lên rất khoẻ. Mấy lần tôi tính nhổ, sợ cây leo bậy lên lá ngọc
cành vàng của chậu trúc đào bên cạnh. Nghĩ sao, tôi chỉ hất hủi cây bằng cách đẩy
mấy dây leo qua một bên, cho chúng tự tròng tréo lên nhau. Hôm cô bạn ghé chơi,
nói, phải nhổ cây dại. Chứ không, cây sẽ ăn hết chất bổ của đất, sẽ làm xương rồng
còi hơn. Tôi nói: “Kệ, nó tự sinh ắt sẽ tự diệt.” Những ngày hè rực rỡ, tôi
chăm chút, tưới bón cây kiểng, nhưng lơ là chậu xương rồng có cây leo dại. Buổi
chiều, ra sân, cây leo rũ xuống, nhánh xương rồng mấy lúc ẩn mình trong lá, nay
phơi ra khẳng khiu, buồn bã. Tôi định khi tắt nắng sẽ ra nhổ bụi dây leo. Chồng
tôi bỗng dưng hướng bình tưới vào chậu xương rồng. Tôi lơ đãng:
-Tưới làm chi mất
công, xương rồng với cây dại mà...
-Cây gì chẳng cần
nước. Bụi cây dại có lá xanh xanh coi cũng được. Xương rồng cũng có lúc trổ hoa
đó chứ...
Tôi lẩn thẩn
nghĩ, tôi cứ như cây cỏ tội nghiệp. Thích được chăm sóc, được quan tâm như cây
cần nước. Có lẽ tôi là cây xương rồng, ít được chăm sóc, nên èo uột, nhưng vẫn
sống. Tôi không chắc cây xương rồng trong hồn tôi có bao giờ trổ hoa chăng. Hay
tôi phải chờ, có tình cờ nào đó, mang dây leo dại đến, để tôi được “ăn theo”.
Khách thưởng hoa chắc không nhiều người thích xương rồng, nhất là xương rồng
không hoa. Biết đâu, chồng tôi lại thuộc vào số người ít ỏi này.
