NẾU AI CÓ HỎI
Nếu ngày
mai có ai đến hỏi tôi
Em bảo tôi
đã khoác chiến y rồi
Người trai ấy
đã đi làm nghĩa vụ
Cho quê
hương say giấc ngủ muôn đời
Nếu ngày
mai ai hỏi chuyện chúng mình
Em đừng ngập
ngừng cúi mặt làm thinh
Hãy bảo họ
người em yêu đã chết
Mang theo
trong tim một chuyến ân tình!
Nếu ngày
mai ai hỏi người yêu đâu
Em chỉ núi
rừng vọng tiếng thét gào
Rồi bảo họ
người đi về đất mẹ
Xin phút
bình yên trong cõi nhiệm mầu
Nếu ngày
mai ai hỏi chuyện ngày sau
Em chỉ viền
mi ướt lệ thâm sâu
Mà bảo họ -
Chàng trọn đời an giấc
Khi chuyện
lứa đôi chưa thắm mộng đầu!
Nếu ngày
mai có ai hỏi tên tôi
Hãy nói rằng
…Tôi đã chết lâu rồi
Từ khi đất
mẹ phân chia đôi ngã
-
Chàng
đã đi và đi mãi trong đời!
*Trích tập
thơ NHỮNG CỌNG RƠM HOANG DẠI đã đăng ở Tuần san Chọn Lọc tại SaiGòn thập niên
1960
MƯA CHIỀU
KỶ NIỆM
Vào ngày cuối
Thu
Mưa dầm nỗi
nhớ
Em về khu
phố
Miên man nỗi
buồn
Từng hạt
mưa tuôn
Xoáy vào kẻ
tóc
Bàn tay che
mắt
Nhạt nhòa
đường trơn
Dấu nỗi cô
đơn
Trên bàn
chân nhỏ
Dỗ oằn lá cỏ
Đo bước
chân thầm
Nhớ thuở xa
xăm
Hai ta
chung lối
Chiều
nghiêng nắng dội
Bóng ngã
sóng dài
Đường sao
ngắn hoài
Gót chân
chưa mỏi
Bây giờ đi
mãi
Con đường
dài hơn
Tim thắt từng
cơn
Rung lên nhịp
mắt
Lòng đau quặn
thắt
Người ấy
đâu còn
Ngày tháng
mõi mòn
Môi khô bầm
tím
Tuổi đời
câm nín
Tóc bạc hoa
râm
Mỏng gót
bàn chân
Đường trần
vạn nẽo
Tình ơi…thất
thểu
Dấu mòn
hoang vu!
Bài
thơ viết từ lâu, nhặt trong giấy vụn
Dzạ Lữ Kiều
