“Ngày nào em cũng nhắc mà anh cứ quên hoài. Rán uống thuốc cho mau hết bịnh,” cô chưa kịp dứt lời thì một tiếng sủa bung ra cùng lúc với cái gạt tay hung hãn, “Hết cái con mẹ cô ấy!”
Ly nước tay này, lọ thuốc tay kia cùng lúc bật khỏi tay cô,
văng xuống nền xi măng, ném ra một mảng âm thanh chát chúa. Cái ly vỡ tan. Nước
văng tung tóe, những mảnh thủy tinh văng khắp chung quanh, vạch những tia màu lấp
lánh. Không dám nhìn vào hai con mắt đỏ lửa, cô cúi đầu dán mắt vào vũng nước
loang loáng, vào những viên thuốc vung vãi trên nền nhà. Những viên thuốc đủ
màu làm cô hoa mắt (viên màu vàng trị đau, viên màu đỏ an thần, viên màu nâu dỗ
giấc ngủ, cô nhớ rõ như thế...) Một viên màu đỏ lăn tới chân cô. Ngực cô thắt lại.
Hai mắt cô mở bung, to, tròn, ngơ ngác. Tiếng sủa hay câu nói cô không biết.
Nhưng nó hằn học và gay gắt. Và nó phát ra từ miệng người đàn ông gần gũi nhất
với cô trên thế gian. Cô run rẩy, len lén liếc cái bóng đàn ông lù lù trước mặt.
Vẫn là chồng mình đây mà. Cái người mà cách đây không lâu đã giật cái micro
trong tay ông chủ tịch cộng đồng, đã học đòi thiên hạ, quỳ xuống trước mặt cô
trong đêm tiệc Tất Niên, đã sột soạt tiếng Anh cái câu công thức rẻ tiền và vô
cùng sến súa, đã làm cô cảm động đến suýt ngất đi. Will you marry me? Dù
họ đã lấy nhau từ hồi cô còn ở Việt Nam nhưng cái mùi lãng mạn vẫn làm cô ngây
ngất. Phút giây này người đàn ông lãng mạn ấy đã biến dạng. Chồng mình hay chỉ
là một con quái vật. Ý nghĩ xớn xác trong đầu cô. Người đàn ông ngọt ngào độ
nào đã chết thật rồi.
Cô nín thở. Hai bàn tay quờ quạng trước mặt như cố xua một
con ruồi con muỗi vô hình nào đó. Những ngón tay duỗi ra rồi co lại. Chới với,
như tìm một cách vô vọng một điểm tựa an toàn. Rồi đôi cánh tay cô buông xuôi
hai bên cái hình hài mảnh mai. Cái gì đó ngúc ngắc trong cổ họng. Cô bật tiếng
ho khan. Không có gì ở khoảng ngăn cách cô và người đàn ông có hai con mắt đỏ
ngầu đang quắc lên một tia nhìn gớm ghiếc. Cô hoảng sợ. Nếu hắn chồm lên, vung
tay siết cổ cô, chắc chắn cô sẽ chết. Bởi chân tay cô mềm nhũn, sinh lực cô cạn
kiệt. Cô không thể tháo chạy. Mà biết chạy đi đâu bây giờ. Cô thụt lùi từng bước.
Đến khi lưng cô chạm mạnh vào vách tường.
Nghe tiếng ly vỡ, mẹ cô ở nhà sau hốt hoảng chạy lên, miệng
há hốc, tròn mắt nhìn hai người, rồi dán mắt xuống những mảnh thủy tinh lấp
lánh dưới nền nhà. Bà đứng trơ ra đó một phút đồng hồ rồi quay đầu cuống quýt
chạy xuống bếp. Một lát bà trở lại, cái chổi trong tay này, đồ hốt rác trong
tay kia. Cô đứng chết trân nhìn mẹ. Cái lưng già nua cong xuống, hai cánh tay hấp
tấp quét, dọn. Không khí căn phòng đông cứng lại không biết bao lâu. Không ai
nói với ai lời nào. Cô vẫn dán lưng vào vách tường. Cô biến thành bức tranh thiếu
phụ nhập nhòe, khăn áo xộc xệch trên nền vôi trắng.
Khi những mảnh vỡ thủy tinh đã được hốt đi, nền nhà đã được
lau sạch bóng, những viên thuốc đã được lau chùi cẩn thận và bỏ lại vào trong lọ,
bà mẹ già đã biến vào phòng, khép cửa lại thật nhẹ thì cơn đau nơi người đàn
ông cũng rút đi như thủy triều. Cơ mặt anh ta dãn ra, như miếng cao su bị hơ
nóng, anh ngồi xuống chiếc ghế nệm dày, hai tay ôm đầu, mắt nhắm lại. Lưng vẫn
dựa vách tường, cô hít một hơi dài, nén xuống thật sâu trong lồng ngực. Cố tìm
lời ngọt ngào để vuốt ve anh, cô rụt rè, “Anh cũng hiểu mà. Mấy tháng nay, má
đi chùa cầu Trời Phật cho anh mau hết bịnh…” Anh quắc mắt nhìn cô. Hừ lên một
tiếng trong cổ họng. Rồi gầm gừ, “Cũng vì cái sự đi cầu, đi khấn ấy chứ
đâu.”
Cô im lặng. Chồng cau có, bẳn gắt suốt ngày vì đau đớn. Vợ cắn
răng chịu đựng. Người đàn ông này bị ám bởi những cơn đau quái dị. Cái đau cứ
như người đàn bà dở hơi, vui đó rồi giận dỗi ngay đó. Nó không báo trước, nó biến
anh thành kẻ đau giả vờ, thành cái cớ cho anh dựa vào để mỉa mai, xỉa xói. Cơn
đau khiến anh chĩa mọi mũi dùi trên thế gian vào mẹ vợ. Lần nào anh đi tái khám
về, cô cũng hỏi, “Có khá hơn, có bớt đi chút nào hôn, anh?” Và lần nào anh cũng
cộc lốc, “Khá cái con mẹ cô ấy!”
Con mẹ cô! Những chữ xoắn vào lồng ngực cô như những cái
đinh ốc người thợ xoáy lên vách tường để treo một bức tranh. Từ ngày bị tai nạn,
anh luôn réo “con mẹ cô” ra mà chửi. Không ai nói với ai nhưng cả anh và cô đều
hiểu đó là hình ảnh mẹ cô, cái bà mẹ vợ đêm cuối năm cứ nằng nặc đòi con rể chở
đi chùa cúng Giao Thừa ngay trong cơn bão tuyết.
“Cái con mẹ cô ấy!” Câu nói cứ xoay vòng trong đầu cô. Câu
chửi không đủ tục tằn, chợ búa như những câu chửi thề: đụ má, con đĩ mẹ… nhưng
gói trọn nội dung những điều anh muốn bày tỏ, và đầy ắp cái mùi thô lỗ. Chiếc
xe dúm dó, xương cốt chồng chập, thân thể đau nhức ngặt nghèo, công ăn việc làm
gián đoạn; tất cả gây ra bởi không ai khác ngoài “con mẹ cô ấy”.
Có lần, suốt hai ngày cái đau không lảng vảng trở về, anh mừng
như trúng số. Biết đâu nó bỏ đi luôn rồi như ông bác sĩ vẫn dự đoán. Anh lân la
đến bên cô. Miệng anh lí nhí, “I’m sorry”. Chắc I’m sorry thì
sẽ dễ nói hơn Anh xin lỗi. Nhưng mà rõ ràng I’m sorry thì
không giá trị bằng Anh xin lỗi. Cô cũng nhận ra mình không bao giờ
nói Em xin lỗi với chồng. Có thể tại mình đâu bao giờ lầm lỗi. Hoặc lỗi của
mình nhẹ tênh, so với lỗi của chồng. Cô lắng nghe câu I am sorry của anh. Âm hưởng
câu nói mềm như những sợi bún tươi. Nó làm cô cảm động rươm rướm nước mắt. Khi
anh hết đau, họ lại trò chuyện với nhau. Toàn những câu đối đáp vu vơ. Thỉnh
thoảng họ nhìn vào mắt nhau. Anh thấy cô gầy gò, lạ lẫm. Cô thấy anh hom hem
như ông cụ. Từ hôm chiếc xe anh cầm lái xoay vòng trên mặt đường đóng băng và
đâm sầm vào cột đèn, hình ảnh cô mờ hẳn đi trong thế giới anh. Cô thành chiếc
bóng vật vờ trong khoảng không gian anh chiếm hữu. Khi cơn đau trở về, những kẻ
lảng vảng trong thế giới anh đều thừa thãi và làm anh khó chịu. Trong đó có cô.
Từ hôm bị tai nạn đến giờ, anh chỉ biết có cơn đau, anh không cần biết cô là
ai, đang làm gì, và đang sống ở đâu. Anh cũng chẳng cần biết cô có bình yên
không.
Bây giờ xem như cô có hai ông chồng. Một ông hiền, một ông
ác. Những lúc không bị cơn đau hành hạ, ông Hiền trở về. Anh cười hiền, anh xuống
giọng ngọt ngào, cái giọng đã đổ vào tai cô cái câu Will you marry me độ nào.
Anh nhỏ nhẹ vỗ về, anh thành chàng rể những ngày đầu trăng mật. Anh kể chuyện về
ông bác sĩ, về anh thông dịch, về cô thư ký, về cái phòng mạch có đầy sách ở
hai vách tường. Anh vui miệng kể cho cô nghe chuyện đi tái khám. Tức cười
lắm em biết không. Ông bác sĩ tâm lý của anh, thế kỷ này người ta đã dùng MP3,
Bluetooth, đủ loại apps. mà ông vẫn dùng cái máy cát sét cũ. Không biết cách điều
trị của ông có kết quả hay không nữa. Ông ấy có bằng Ph.D. về Tâm Lý Học, em biết
không. Ông ấy chuyên trị về cách đương đầu với sự đau đớn. Khám bệnh gì mà toàn
những buổi giải thích khô khan bằng cái giọng lai Ấn Độ của ông ấy, dịch qua tiếng
Việt bởi một tay thông dịch viên. Ông ấy bắt anh nằm nghe anh thông dịch đọc
bài viết của ông ấy. Nghe và nhắm mắt thư giãn. Rồi anh thông dịch viên thâu
băng bài đọc ấy vào băng cát sét. Ông ấy bắt anh nằm nghe băng trong lúc ông ấy
khám cho bệnh nhân khác.
Anh kể và cô chăm chú lắng nghe. Rồi cô gợi ý sao anh không
đem cát sét về nhà để nghe mỗi ngày, vừa giúp mau khỏi, vừa giúp ông bác sĩ tin
mình thực sự muốn khỏi, không kéo dài việc chữa trị để ăn tiền bảo hiểm. Anh gật
gù suy nghĩ và lặng thinh. Mỗi lần ông Hiền trở về, anh chuyện trò tíu tít, cô
ngồi chăm chú nghe, vui lây cái vui của chồng. Cô hỏi tên ông bác sĩ, cô hỏi
tên người thông dịch. Anh thì đầu óc đang bận suy nghĩ về cơn đau. Anh phải đo
đếm nó. Mỗi khi nó đến, anh phải đo từ zero đến mười, cái đau nằm ở chỗ nào. Giờ
nào nó đến. Nó ở lại bao lâu. Làm cách nào thì bớt đau. Mỗi lần cơn đau trở về,
nó hành anh đến mức chỉ nghĩ đến nó, anh đã thấy đau.
“Vậy chớ anh thông dịch viên tên gì?” Cô hỏi một câu lạc đề.
Anh nheo mắt suy nghĩ. Anh nhớ hôm đầu tiên ông bác sĩ có giới thiệu tên của
người thông dịch, nhưng anh không để ý nghe.
“Người Việt thì phải tên tiếng Việt, đúng không anh?” Cô nhắc.
Chiều lòng vợ, anh nói đại một cái tên.
Cô đổi qua chuyện khác, “Em mừng thấy anh bớt nhiều hơn lúc
trước, chớ lúc đau, anh mè nheo, gây gổ tới mức em cũng muốn khùng luôn.”
Ông Hiền toét miệng khoe một nụ cười hiền. Những thoáng vui
như vậy qua mau. Ông Ác luôn trở về không hẹn trước. Ông Ác luôn xuất hiện bất
ngờ.
Cô tủi thân vào phòng đóng cửa lại khóc một mình. Lâu nay cô
quen khóc một mình. Từ khi theo chồng sang xứ sở lạnh giá này, cô chỉ khóc vào
dịp cuối năm, khi bên nhà đón Giao Thừa, khi mẹ cô còn ở cách xa cô hàng ngàn
cây số. Người ta khóc chán thì ngủ thiếp đi còn cô thì thao thức. Cô mở tủ lục
lọi những cuốn sách bồng bế từ Việt Nam sang đang đọc dở dang, moi ra những xấp
quần áo lâu nay không mặc tới. Loay hoay một hồi cô bắt gặp cái cát sét cũ và
cuộn băng bác sĩ bắt chồng cô đem về để nghe mỗi tối. Cô nhìn nó đăm đăm. Cái
này bác sĩ bảo là nó giúp giảm bớt cơn đau. Tại sao mình không nghe thử xem
sao. Cô nghĩ. Chẳng phải mình đang đau đến cùng cực hay sao. Cô đem nó về
phòng, gắn headphone vào tai, đẩy cuốn băng vào máy và loay hoay bấm cho máy chạy.
Giọng đàn ông rất trầm, rất ấm thổi vào tai cô. Cô rùng
mình. Sao lại có người nói năng ngọt ngào đến như thế. Âm hưởng dìu dặt, miên
man, như vọng về từ chốn xa xôi nào đó, quá đỗi bình yên, ngỡ như không thể nào
có thật.
Từ hôm ấy, mỗi tối người đàn ông không biết mặt ấy thì thầm
ru cô ngủ. Những giấc ngủ bồng bềnh, êm ái. Những giấc ngủ mềm mại, khói sương.
Những giấc ngủ bình yên chưa một lần bắt gặp. Trong căn phòng trống trải, trên
chiếc giường thênh thang, cô không còn thấy lạnh lẽo, lẻ loi. Phương thức điều
trị ấy thực sự đã giúp cô đương đầu với cơn đau của chồng. Bây giờ cô tin cách
điều trị kỳ cục của ông bác sĩ tâm thần là sáng suốt và có hiệu quả. Phương
pháp ấy vớt cô ra khỏi vũng buồn và trao cho cô chiếc khăn sạch để cô lau nước
mắt.
Cuối năm mẹ cô về Việt Nam ăn Tết. Mới xa nhau chưa đầy hai
hôm, cô đã gọi về cho mẹ. Buổi tối, trong phòng ngủ của hai vợ chồng bây giờ là
giang sơn của riêng cô, cô FaceTime với mẹ. Cuộc trò chuyện bắt đầu đúng lúc
ông Ác trở về. Ngoài hành lang, anh lồng lộn đi tới đi lui, ôm đầu, nghiến
răng. Những câu đối thoại nhập nhằng luồn qua khe cửa phòng ngủ của hai người,
xoáy vào lỗ tai anh. Anh nghe cô xin lỗi mẹ vì những lời nói hỗn xược của chồng.
Anh cố nén cơn đau để lắng nghe. Giọng cô nặng mùi trách móc. Cũng tại má nữa,
khuya lắc khuya lơ mà còn đòi đi. Mà Giao thừa Việt Nam thì đúng ra má phải đi
chùa lúc mười hai giờ trưa, mắc mớ chi đi lúc nửa đêm ngay giữa cơn bão tuyết ở
Canada. Hình như mẹ cô cằn nhằn rằng Mày qua bên đấy cả hai ba năm rồi mà hổng
chịu học lái xe. Giọng cô hụt hẫng, Bên này đông xe, sợ thấy mồ. Và mẹ ngắt lời
cô, Đông làm sao bằng được bên Việt Nam. Rồi giọng mẹ cô áy náy chuyện bắt con
rể đưa đi chùa đêm Giao Thừa ngay trong cơn bão tuyết, để anh bị đụng xe. Cô ngắt
lời mẹ, Đã vậy, lúc đụng xe, má tung cửa nhảy ra ngoài, lại còn đứng bên lề đường
mà nhìn. Mẹ cô cãi, Lúc ấy tay chưn tao run quá trời quá đất. Cô bắt bẻ, Phải
như hồi đó má ngồi im trong xe, giả bộ ngất xỉu, để ambulance nó đưa đi bịnh viện,
là bây giờ má cũng được tiền bảo hiểm rồi. Anh nghe từ bên kia đại dương vọng lại
cái giọng phân bua của bà mẹ vợ, Tao thấy xe cháy trên ti vi hoài nên mới vội
nhảy ra, lúc ấy run quá trời quá đất, còn nhớ gì được chớ. Và giọng vợ anh kêu
rêu, Tội nghiệp ảnh, bị cái vô lăng xe đập vào ngực, gẫy năm sáu cái ba sườn.
Anh nghiến răng, lảo đảo ôm đầu, bước về căn phòng nhỏ dành
cho khách mà cả năm nay là của riêng anh. Anh đóng cửa lại để không nghe thấy
những lời chạy tội. Căn phòng nhỏ như cái hộp nhưng ấm cúng và yên tĩnh. Anh
cong người quay mặt vào tường, vặn vẹo thân thể theo vòng xoáy những cái đinh rỉ
sét mà ông Ác nghiến vào từng thớ thịt khắp châu thân.
Anh vẫn đi bác sĩ, bác sĩ hỏi và anh vẫn nói dối là vẫn nghe
cuốn băng mỗi tối, bác sĩ hài lòng, Tốt lắm, nó giúp anh thư giãn, nó giúp làm
tan đi cơn đau, kết quả sẽ rất tốt. Anh cười như mếu. Anh không tin chỉ nghe cuốn
băng mà hết bệnh, anh cũng không nhớ cuốn băng và cái cát sét nằm ở xó xỉnh nào
trong căn phòng chung cư của họ.
Một lần nọ suốt ba ngày không có cơn đau nào, Ông Hiền - người
chồng tử tế - trở về. Những cơn thèm cùn mằn của nhân gian cũng theo về. Anh
thèm đủ thứ. Thuốc men làm cái miệng đắng chát vậy mà bỗng dưng anh thèm một tô
phở tái có bò viên. Một ly cà phê thơm nức mũi. Mùi cà phê, mùi rau thơm, mùi
xào nấu đồ ăn dạt về cấu xe anh. Cơn thèm lan tới mùi dầu thơm quen thuộc vợ
anh vẫn xức lên tóc, mùi dầu thơm lan qua mùi tóc gây gây, quyện đến mùi thịt
da nồng nàn. Anh bỗng nhớ cái mềm mại của làn da, cái mượt mà của dòng tóc, tiếng
thì thào bên tai, tiếng xuýt xoa nho nhỏ như thoáng gió đậu trên cánh môi. Cả đến
cái ấm mềm của nụ hôn. Đến những mẩy gai ốc nổi trên da sau những vuốt ve mời gọi.
Anh khẽ đẩy cửa phòng của vợ, rón rén bước vào căn phòng đã lâu vắng bóng anh.
Anh đứng lặng một lát cho quen với bóng tối. Lâu lắm anh không bén mảng đến
phòng này. Trong bóng tối anh thấy cái máy cát sét nằm ngay ngắn trên đầu giường,
chỗ trước kia là cái gối nằm của anh. Cuốn băng đang chạy. Ngọn đèn đỏ chớp đều,
và anh nhận ra vợ anh đang nghe headphone. Rõ ràng vợ đang ngủ. Anh đứng lặng,
nghiêng đầu ngắm. Ánh đèn ngủ mờ ảo hằn rõ nét tiều tụy trên khuôn mặt
trái xoan có đôi má hóp. Anh thở dài, thấy tội nghiệp vợ. Anh nhìn đôi bờ ngực
chỉ hơi gồ lên một chút bên dưới tấm chăn mỏng. Lâu lắm anh không vùi lên đó những
môi hôn. Chợt cô khẽ trở mình. Cô rên nho nhỏ. Và cô ưỡn người qua một bên, hai
tay tuồi ra ngoài lớp chăn, đặt lên hai bầu vú. Anh căng tròn hai mắt. Tim anh
rối lên trong lồng ngực. Cơn thèm căng cứng từng thớ thịt. Anh từ từ bước lại cạnh
giường, hồi hộp như đứa con trai mới lớn mò vào giường cô gái vừa quen. Bỗng
dưng anh đứng sững lại khi nghe vợ gọi tên ai đó. Anh nghiêng đầu lắng nghe tiếng
rên luồn trong hơi thở của cô. Đừng Phú ơi… Hổng được đâu... Tối mai
đi, Anh lộn xộn quá… Đứa nào thế này. Đứa nào chui cả vào giấc mơ của
vợ anh thế này. Mặt anh nóng bừng. Và anh nhận ra ấy là cái tên mà anh đã nói đại
với cô rằng đó là tên người thông dịch.
Anh nhẹ nhàng gỡ cái headphone ở tai vợ, gài vào lỗ tai
mình. Anh nhận ra cái giọng trầm đục quen thuộc của người thông dịch viên ở
phòng khám bác sĩ. Cái kẻ anh không buồn nhớ tên nhưng đã cho hắn mang đại tên
Phú khi vợ hỏi. Người đàn ông có cái tên ấy vừa mới thì thào trong hơi thở của
vợ. Giọng hắn trong headphone vẫn lúc xa như lời dặn dò mất hút ở khúc quanh,
lúc gần như đang thì thầm bên gối ấm; vẫn lúc này dịu dàng, lúc kia sôi nổi; vẫn
đều đều rót vào tai anh như con nước lững lờ xuôi trong dòng suối cạn: “Hãy nhắm
mắt tưởng tượng mình nằm thả lỏng thân thể, duỗi hai chân, xuôi hai tay hai bên
mình. Hãy hình dung bờ cát mềm và ấm bên dưới thân thể, sóng biển dạt dào chung
quanh… Hãy nhắm mắt tưởng tượng từng cơn gió vuốt ve trên da thịt. Hãy hình
dung có một người yêu thương mình nhất trên thế gian. Hãy tưởng tượng bàn tay mềm
mại của người ấy xoa nhẹ ở những nơi cơn đau xốn xang nhất… Hãy buông thả, hãy
để thân xác bồng bềnh trôi…”
