Trực thăng đưa người tị nạn từ Sài Gòn đến tàu sân
bay USS Hancock (CV-19) của
Hải quân Hoa Kỳ. Ảnh : Wikipedia.
«… Có vết thương cả đời còn rướm máu
Có nỗi buồn, mãi mãi vẫn không phai!
- Dư Thị Diễm Buồn…»
Người Việt Nam chúng ta vừa trải qua, ôn lại ký ức tháng 4 với đầy rẩy u buồn, đau thương và tiếc nuối kèm cả oán hận âm ỷ trong lòng.
«… 30-04-1975 hàng loạt đạn pháo cuồng nộ đâm xuống biển,
tung lên những cột nước cao dìm sâu xuống biển những ghe thuyền tìm cách vượt
biên tìm tự do, những con tàu nhỏ, những con người vô phước trúng đạn tung tóe
gỗ nát trộn thịt da, chấm dứt những tháng ngày vất vả sống với chế độ độc tài cộng
sản miền Bắc tràn vô Nam…» Đúng thế, họ dựa vào thế lực và sự hậu thuẫn của bè
đảng Nga Tầu, họ cưỡng chiếm Việt Nam Cộng Hòa của chúng ta. Họ vô nhân đạo cưỡng
chiếm của cải tài sản của dân miền Nam qua hai lần đổi tiền tháng 9-1975 và
tháng 5-1978. Họ đánh tư sản vơ vét của cải của dân miền Nam thu gom vào túi
cán bộ và mang về miến Bắc.
Họ chiếm hữu đất đai ruộng vườn nhà cửa của người dân bên
thua cuộc bằng cách lấy đầy đủ lý do vô cớ đuổi người người đi vùng kinh tế mới
với ý ác đầy ải không kể tình đồng bào, tình nhân loại, tình Việt Nam…
Tội ác còn tầy đình vô kể là sự trả thù tàn bạo thâm độc khi
chúng đưa lừa rồi lưu đầy lao tù lao động khổ sai cả hàng triệu quân, cán,
chính miền Nam cho họ dần mòn chết rục trong rừng sâu nước độc… để chúng rảnh
rang có cơ hội phá hỏng tan hoang kỷ cương của xã hội miền Nam.
Đúng thế, Dương Thu Hương đã khóc và bỏ đi xa vì bà đã chợt
nhận ra sự hỗn loạn luân lý đạo đức ở xã hội, ở thế hệ Bắc Kỳ của bà. Có một sự
trái ngược về nếp sống về văn hóa văn minh, nhất là về tự do dân chủ giữa hai
miền Nam Bắc.
Vâng sau 30-04-1975, đoàn quân Bắc Việt cộng sản thực thi
toàn thủ đoạn vơ vét và ăn cướp giữa thanh thiên bạch nhật… tổ chức vượt biên
chánh thức để lấy vàng, vơ vét tài sản nhân dân. Sau nửa thế kỷ, chúng còn nẩy
sinh ra một bầy đảng viên tham nhũng.
Cứ gọi là vừa đánh trống vừa ăn cướp… hay là vừa ăn cướp vừa
la làng cũng y thế… chúng đang vừa tận dụng tham nhũng, chúng vừa hô hào chống
tham nhũng!
Cứ bảo là một con sâu làm rầu nồi canh, nhưng bây giờ một nồi
canh có đầy sâu, thì làm sao mà chữa, chỉ còn nước mang đổ bỏ… và có lẽ phải đổ
thuốc sát trùng vô chỗ canh đổ bỏ đó… mới an toàn cho xã hội loài người.
Nói vào ngay, là người cộng sản Hà Nội, họ đã sai, sai tự
ngàn xưa và sai cho đến lúc vào lấn chiếm miền Nam thân yêu của chúng ta. Sai
mãi. Ngay khi cưỡng chiếm Việt Nam Cộng Hòa, thượng tá Bùi Tùng, chính ủy trung
đoàn 66, sư đoàn 304 gặp gỡ tổng thống Dương Văn Minh ở dinh Đôc Lập. Ông Bùi
Tùng đã có lời nói trịch thượng hách dịch: «các anh không có gì, còn gì nữa đâu
mà bàn giao…!» Họ ủi sập cổng dinh Độc Lập hung hăng và côn đồ! Rồi chẳng biết
là do các nhà báo ngoại quốc, họ lầm lộn tên họ người Việt Nam, cứ Bùi này rồi
Bùi kia… mà kể rằng ông Bùi Tín vào gặp ông Dương Văn Minh và cũng tỏ thái độ
Bùi Tùng: «các anh còn gì nữa đâu mà bàn giao?» Rất hung hăng và trịch thượng.
Ông Bùi Tín, sau này ra ngoại quốc, theo một bài viết của
ông, thì ông xác nhận là ông có vào dinh Độc Lập và có nói với ông Dương Văn
Minh là đại ý cũng như vậy… thì ra, người thắng cuộc, họ kiêu ngạo và ưa nói lời
khinh bạc. Họ không nghĩ là họ đã cưỡng chiếm được một miền Nam trù phú, giầu
có, đầy tình nghĩa… mà mãi mãi, họ, mỏi tay khuân về Hà Nội không hết của và nhứt
là chưa học hết nhân nghĩa, luân lý, nền nếp sống nhân bản của người miền
Nam.
Rồi sau nửa thế kỷ, họ còn làm bại hoại gia phong, cơ đồ của
tổ tiên chúng ta biết mấy?
Gần đây, Tô Lâm chia lại tỉnh thành làng xã, mà ông ấy cứ biểu
là «thu dọn giang sơn».
Trời ơi, giang sơn Việt Nam, tổ tiên chúng ta mấy mươi ngàn
năm gầy dựng nên, ông và đảng cộng sản của ông đang làm rối loạn xã hội mà lại
bảo là thu dọn thì thiệt là lộng ngôn và u tối!
Mà cả cái đảng cộng sản và mấy mươi con người công sản Việt
Nam đó, từ đầu tới cuối, họ u tối và độc ác làm sao!
Họ u tối và nhìn cạn, hay là họ ngu dốt kiểu «ếch ngồi đáy
giếng»… có lẽ, vì họ không kịp mở mắt kịp đọc, nhìn hay tìm hiểu xem, cách nay
hơn 100 năm, là hơn một thế kỷ, mà cuộc nội chiến Nam Bắc Mỹ đã kết thúc như thế
nào và cách hành xử của các tướng tư lệnh Nam quân và Bắc quân của người Mỹ đầy
nhân đạo êm đềm và thấm đẫm tình người!
Khi cuộc chiến tương tàn giữa hai miền Nam và Bắc Mỹ kết
thúc cách nay hơn một thế kỷ rưởi, là 158 năm, thì đã để lại hơn nửa triệu người
thiệt mạng và hao tốn hàng tỷ mỹ kim cho cả hai bên. Sự hận thù còn lại kéo dài
cũng hàng trăm năm.
Rồi một ngày trận chiến kết thúc chính thức tại tòa án làng
Appomatox thuộc tiểu bang Virginia. Tại đây tướng tư lệnh Robert Lee đã ký giấy
đầu hàng Bắc quân do tướng Ulysses Grant chỉ huy, hòa ước ký kết vào ngày
9-4-1865 phòng họp ký kết hòa ước hiện nay là một kỷ niệm thiêng liêng, tầm vóc
quốc gia và vẫn được giữ nguyên không thay đổi.
Ngày ký hòa ước, chúa nhựt 9-4-1965 tướng Lee đến điểm hẹn
trước, tướng Grant tới sau và hai người bắt tay nhau, tướng Grant hơi lúng túng
vì tướng Lee là bạn học xưa và cũng là đối thủ của ông trong trận chiến. Tướng
Lee vừa viết thư đầu hàng và tướng Grant tỏ ra lúng túng vì ông không muốn làm
mất thể diện của người bạn mà ông vẫn kính mến lúc nào.
Tướng Grant tỏ ra rất ngập ngừng do dự ông đắn đo lời nói, sợ
làm tổn thương sự đầu hàng của Nam quân. Sau này ông kể rằng lúc đó tôi không
hiểu tướng Lee có cảm nghĩ gì, riêng phần tôi tôi buồn và chán nản, tôi thương
vô cùng những người lính chiến đã chiến đấu gian khổ và dũng cảm cho lý tưởng của
họ… dù là trước đó không lâu, tôi vui mừng nhận được văn bản đầu hàng của Nam
quân ông cũng lý luận là trong cuộc nội chiến tương tàn thì cả hai phe đều thua
thiệt và có gì mà vui mừng đâu!
Dĩ nhiên là cuộc chiến tranh nào, khốc liệt tới đâu rồi cũng
phải kết thúc.
Tướng Lee, trước thái độ ôn hòa của Bắc quân, ông đã hỏi xem
điều kiện ra sao để phe ông đầu hàng?
Tướng Grant tỏ ra cao thượng khi ông nói rất vắn tắt: «Nam
quân trao lại võ khí đạn dược lớn, trọng yếu cho Bắc quân. Riêng các sĩ quan và
tất cả quân nhân được phép giữ lại bên mình súng cá nhân phòng thân, cùng tất cả
các phương tiện di chuyển như xe kéo, lừa, ngựa để có thể trở về nguyên quán
làm ăn và xây dựng đời sống mới cùng là giúp gia đình ổn định.
Tướng Lee tỏ ra ngưỡng mộ và hết sức biết ơn khi không một
sĩ quan hay binh lính nào của ông bị bắt giữ hay cầm tù… thêm nữa khi Nam quân
tỏ ra khó khăn vì gần hết hay đã hết lương thực thì tướng Grant ra lệnh mở
kho thặng dư ra chia phát cho người anh em đang cần.
Ba ngày sau, 12-4, là ngày giao nộp vũ khí, thì cả hai tướng
đều vắng mặt, họ bảo rằng họ bận trở về quê xa thăm gia đình. Họ nại cớ.
Tướng Yoshua Chamberlain thay thế tướng Grant nhận lãnh sự đầu
hàng với đầy đủ quân trang quân dụng. Tướng Chamberlain cũng kể lại trong hồi
ký của ông. The passy of armies rằng: về phần chúng tôi, không một ai vui mừng
hay bàn tán, tất cả là một sự yên lặng vì cảm nhận được rằng qua cuộc nội chiến
tương tàn, không ai thắng cả, hai bên đều thua thiệt, nếu không muốn nói là cả
hai bên đều thua… đều thất bại!
Bàn ghế vật dụng trong tòa nhà ký kết hòa bình ở tòa án làng
Appomatox được giữ nguyên như một kỷ vật của tình thương, của sự hòa ái; sau
này tất cả và bàn giấy mà tướng Nam quân đã ký giấy đầu hàng đều được chuyển về
viện bảo tàng Smith Sonian trưng bầy. Tướng lãnh đạo Bắc quân rời khỏi bàn đàm
phán, ông tuyên bố ngay tức thì rằng trước đây Nam quân là ngụy quân ngụy quyền
và giờ chiến tranh đã chấm dứt, tất cả họ đã trở thành đồng bào thân yêu của
chúng ta!
Những người dân Mỹ đã biết đặt sự hàn gắn vết thương chiến
tranh sau một cuộc nội chiến tương tàn ròng rã nồi da xáo thịt, cũng là nhờ phần
lớn tấm lòng khoan hòa, độ lượng và cử chỉ thánh thiện, nhân ái của các vị tướng
lãnh đạo… họ gạt bỏ vũ khí và chấp nhận tình người, tình đồng bào, một cách
chân thành đúng nghĩa, không lừa lọc mưu mô.
Từ đó, họ kết thúc thù hận, xây dựng lại ưu tú xã hội, kinh
tế, chính trị v.v…
Ở Việt Nam, sau 30-4-1975 thì trái ngược, đầy lừa lọc và thù
hằn, đầy mưu mô xảo trá để báo thù và dồn dân chúng vào cùng đường hết chỗ sống
đến phải liều mạng trốn chạy…
Chính sách hà khắc của nhà nước cộng sản đã xua đuổi chúng
ta trốn chạy bằng đủ cách đường bộ, đường biển, ra đi tìm sự sống mong manh
trong tuyệt vọng:
Người buông xuôi về nơi đáy nước
Người có mộng một nấm mộ xanh?
Lời kinh đêm của Việt Dzũng
Có bao giờ cộng sản Việt Nam họ tự hỏi: tại sao, tại sao dân
phải trốn chạy như thế không? Không, không… họ uốn lưỡi gọi chúng ta là «khúc
ruột ngoài ngàn dặm…» có lúc họ không ngớt ngon giọng kêu gọi «hòa hợp hòa giải»
dân tộc!
Nhưng làm sao mà hòa giải hòa hợp với những con người đã
mang trong tâm trí họ tính chất ròng cộng sản.
50 năm sau, hay hai lần 50 năm, sự ngăn cách giữa bên thắng
cuộc và những người di tản, phải sống ly hương, càng ngày càng xa nhau
thêm.
Thật đáng buồn, buồn thấm thía vì có lẽ chẳng bao giờ, hai bờ
đến gần nhau được!
Ký ức tháng tư 2026
Paris tháng tư vào mùa xuân
Chúc Thanh xin tri ơn những ý kiến
