02 June 2026

10 KHÚC. NHỚ. NGƯỜI BỘI VONG - Trần Yên Hòa

1

Hề bài đoản ca. ta rống cổ kêu

Gởi kẻ bội vong. quên đi tình nghĩa

Hề bài đoản ca. ta rống cổ gào

Gọi em xanh xao. về đây. trầm ngãi.

 

2

Ngày này. tháng này. em bỏ ta đi

Trời đất chung quanh. ùn ùn sụp xuống

Ta chết giấc. giữa trưa hè. oan uổng

Em đâu rồi. trong cuộc chia ly.

 

3

Em đi về. cuối dãy. núi xa

Thấp thoáng. cánh buồm đen. bất hạnh

Em đi rồi. địa ngục. trong ta

Máu chảy. quanh đời. nghe. đặc quánh

 

4

Tìm em đâu. cuối bãi. sông bồi

Em thấp thoáng. giữa đất trời. vô định

Tình mười lăm năm. bao cơn hưng thịnh

Giấc ngủ cô đơn. theo gió cuốn trôi

 

5

Phía không em. ta sống. chết. từng hồi

Ngóng cổ. về phương em. không chớp mắt

Mây vẫn dăng đầy. góc trời xa khuất

Nước mắt chảy loang. bên lở bên bồi

6

Tình mười lăm năm. ngó như lưỡi dao

Cắt thịt da ta. từng hồi đau điếng

Ta oằn mình.  chịu những vết đâm

Búng máu thành vòi. máu tươi. văng miểng

 

7

Người bội vong ta. một đời oan nghiệt

Tiền kiếp nhân sinh. có phải không người

Oan nghiệt. nghiệt oan. đất trời thê thiết

Không có nụ cười. làm sao mà vui

 

8

Ta tìm quên em. bên bến bờ xưa

Con nước Tiền giang. nghe lạc giọng

Tay vái tứ phương. nhớ người muôn dặm

Cách trở quan san. em đã về chưa?


9

Bến nước. của lòng em. có mỏi

Người bội vong. câu thề thốt. năm nào

Người bội vong. nghĩa tình. đá sỏi

Giấc mộng chỉ còn. trơ tráo. xanh xao


10


Thôi em. đời phù vân. quá đổi

Nhớ làm gì. chuyện cũ. đã sang trang

Xin lật sấp. những ân tình. xưa. tối

Và yên bình. sống tiếp. cõi nhân gian

 

Trần Yên Hòa