BẺN LẺN
Sáng nay ra
chợ Tết
Theo Me bước
tung tăn
Cõi lòng lồng
lộng mở
Mừng vui
quá là mừng
Phố phường
đông như hội
Mắt nai ngơ
ngác nhìn
Áo dài bay
trong gió
Như cánh diều
đang lên
Theo Me
trên hè phố
Bỗng gặp
người ấy cười
Mắt em
trông bối rối
Sợ Me nhìn
thấy thôi
Người ấy đứng
nhìn theo
Em giả vờ
cúi mặt
Cánh mi chớp
liên hồi
Dấu lòng
mình ngây ngất
Níu theo
tay Me đi
Chân ngập
ngừng trên đá
Xa rồi ngoảnh
nhìn lui
Nắng hồng
trêu lên má
Dòng người
như thác đổ
Chợ đông
đúc quá chừng
Mặt ai cũng
hớn hở
Mua quà Tết,
đón Xuân
Hàng mỹ phẩm
đông người
Me đứng chờ
phiên thôi
Gặp bạn …Me
mừng lắm
Miệng hỏi hỏi,
cười cười..
Bạn Me bỗng
nhìn em
Lối nhìn thật
thân quen
Em cúi đầu
– Chào Bác!
Bà ta buột
miệng khen :
“Con nhỏ có
duyên ghê
Chắc lắm
chàng say mê
Nụ cười
duyên dáng quá
Hẳn còn ai
dám chê…”
“Trông lớn
quá đi rồi
Chắc ăn trầu
gần thôi!”
Em cúi đầu
bẻn lẻn
Thấy Me vui
tươi cười…
Cao nguyên
phố,năm 1990
BẾN CŨ
·
Tặng
Nguyễn Thị Mùi TH Diên Khánh năm 1972
Biển chiều
lao xao sóng vổ
Nhấp nhô mấy
cánh buồm trôi
Mênh mông
khoảng trời lộng gió
Lửng lơ mây
trắng giăng trời
Tôi người
phương xa khách lạ
Dừng chân
bên thủy triều xưa
Nghe sao
lòng mình luyến nhớ
Tình yêu đổ
mấy bến bờ
Thuở ấy bên
hàng liễu rủ
Em đến
trong ngày hội xuân
Bài thơ thắm
tình trên cát
Viết lên
khúc nhạc lời câm
Áo trắng
loang màu mực tím
Sao mà đẹp
quá….Học trò
Cặp sách
nâng ngang trước ngực
Ôi, cả một
trời ngây thơ
Tôi yêu áo
dài lộng gió
Tung bay giữa
trời biển xanh
Tình yêu
theo nhau sánh bước
Nhưng cũng
thật là mong manh!
Tôi theo
con tàu viễn xứ
Giày Saut
lê gót khắp nơi
Tàu thì
mang nhiều bến đổ
Ga nào cũng
nặng tình người
Hôm nay trở
về bến cũ
Lòng sao chợt
thấy buồn hoang
Những vết
chân cào trên cát
Dấu kia còn
đó…Dã tràng!
Nha Trang,
năm 1994
Dzạ Lữ Kiều
