Không có một người
dưng
để mà yêu thương
không có một người
dưng
để mà nhớ
để mà mong chờ gặp
gỡ
dòng tình tự cuối cùng của một thời lỡ làng đã trôi qua
như chưa từng bao
giờ tồn tại
và như tự bao giờ…
lại trở về yên bình, những gợn sóng sóng sánh tà huy trên mặt hồ đời khi đất trời
đang chuyển mùa sang hạ vàng phượng tím
quên đi
đang trầm tích sầu
bên dưới tận cùng đáy lòng hồ
những cơn sóng
tình yêu vĩnh viễn ngủ vùi
đã từng một thời
cuồng nộ
.
Chẳng còn một người
dưng để mà yêu
chẳng còn một người
dưng để mà thương
đóa Trà Mi ngày
xưa
tiếp tục khởi sự
đưa hương qua cõi đời thường ảo
nụ cười vẫn liêu
trai
dáng người vẫn
mông mọng vai trần cổ tháp
và lời mời gọi vẫn
mật ngọt thơm lành như lúa đang mùa dậy thì con gái
dẫu đã qua bao
mùa tình tự
những con ong đã
rụng ngòi
và những đường đi
lối về đã rõ
sau những hoan lạc
thiên thai
.
Không còn những
cuồng nộ tương tư
không có một con
đường để trở về những ngày tháng cũ
chỉ còn những gợn
sóng lao xao
và lòng người đôi
lúc xao động như những vòng tâm bất chợt lan dần trên mặt hồ thu đang yên bình
từ một va chạm khi có chiếc lá vàng rụng xuống chạm nhẹ vào mặt nước chiều về bến
cũ
.
Những cơn sóng
tình yêu tràn bờ
một thời cuồng nộ
đã trầm tích
tận đáy lòng
từ một thời dẫu
xa, mà như mới hôm qua,
còn chăng... chỉ
còn là để nhớ để quên
(3:30 khuya)
Lê Minh Hiền
Stanton,
California Apr. 2017 – Apr. 04th, 2026
(Bản mới
nhất “thôi xao” at 12:15 PM, June. 5th 2026)
