Buông tay cũng là một cách ta yêu thương
Buông tay cho lòng thôi hết vấn vương
Buông tay như là ta hy sinh cho nhau
Buông tay để một cuộc sống mới bắt đầu
(Buông tay- Đức Thành và Phúc Chinh)
Ngắm dáng chàng nằm ngủ thật yên trên chiếc giường rộng của hai vợ chồng, đôi mi khép thật bình an, chiếc miệng hơi mở như một nụ cười toại nguyện. Tôi rúc đầu vào lồng ngực rộng của chàng, đã rất lâu tôi mong có được sự chở che này trong giấc ngủ. Cái hạnh phúc giản dị ấy, rất dễ với mọi người nhưng với chúng tôi, thật khó lắm!
*
Cách đây trên 25 năm, hồi chúng tôi học trung học ở Sài Gòn,
tuổi ô mai 15-16 ăn chưa no, lo chưa tới, chàng đã từng chơi u, quay dây nhảy,
ăn hàng với bọn con gái chúng tôi. Tiếng cười hồn nhiên theo tôi mãi trong ký ức
cho đến khi tôi theo gia đình định cư tại Cali, miền đất ấm áp, nơi rất đông
người Việt. Kỷ niệm ấy chôn vùi tận sâu trong ký ức với tuổi đời ngày càng lớn,
bận rộn cuộc sống.
Sau khi ra trường với mảnh bằng kế toán, tôi được một người
quen đưa vào làm ở một công ty may mặc, nơi ấy tôi quen với ông chủ hãng, giàu
có, lớn hơn tôi gần 20 tuổi, anh lại là con trai của một người bạn thân của ba
tôi khi còn ở quê nhà, và chúng tôi mau chóng tiến đến hôn nhân theo sự thúc giục
của ba mẹ hai bên; ba tôi lúc đó sức khỏe không khả quan mấy, ông ta muốn tôi
có nơi nương tựa, để nếu ông ra đi cũng yên lòng nơi chín suối, tôi chưa yêu ai
nên đã chấp thuận để trả chữ hiếu cho tròn đầy.
Chúng tôi có với nhau một con gái thật ngoan và kháu khỉnh
sau một năm, anh ít có thì giờ với nó, sự có mặt của anh ở nhà rất hiếm, với lý
do công việc. Tôi tuy cũng bận công việc sở, nhưng phải về nhà đúng giờ để bù đắp
sự vắng lặng thiếu sót của cha đối với con bé.
Năm năm sống bên cạnh nhau, số ngày thì nhiều, nhưng những
cuộc nói chuyện, tâm sự của chúng tôi như đếm trên đầu ngón tay, chúng tôi thực
sự không hiểu nhau; mỗi lần bàn chuyện là to tiếng, làm cho bé Hiên bịt tai,
lúc đó bé mới ba tuổi, cả người nó co rúm lại mỗi lần gặp cha nó, nó núp dưới gầm
bàn, hoặc sau bức tường, giọng nói lí nhí, bé ít ăn, người gầy nhom, bác sĩ
nói:
- Bé có triệu chứng trầm cảm.
Tôi xót xa, chảy nước mắt mỗi khi nhìn thấy con ngày càng xuống
cân, đôi mắt sợ hãi nhìn cha, nửa đêm ngủ mớ, rồi cả thân người co rúm lại như
con tôm, hai tay bịt tai.
Tôi suy nghĩ rất nhiều, muốn đem con xa khỏi cái không khí
thiếu tình gia đình này. Tôi đưa ra quyết định… ly hôn! Tôi tưởng anh sẽ chống
lại, bào chữa, hay tự sửa mình; nhưng không!… Anh cầm bút nhẹ nhàng ký vào đơn
ly hôn; anh không đòi nuôi con, cũng chả làm khó dễ gì, hình như anh đang chờ đợi
lời đề nghị này của tôi lâu lắm rồi vậy!
Anh trợ cấp cho tôi và con một số tiền kha khá để mua một
căn condo gần Bolsa. Trước khi ra đi, anh còn nói một câu:
- Có thể từ nay trở đi, tôi sẽ không về thăm… Hãy sống và dạy
bảo con cho tốt.
Đôi mắt tôi ráo hoảnh, hững hờ nhìn dáng anh khuất sau cánh
cửa.
*
Mười mùa lá vàng trôi qua, tôi 42 tuổi, mẹ đơn thân, một
mình kiên cường với cuộc sống, bé Hiên là mục đích, hy vọng duy nhất. Tôi làm
việc ngày đêm để quên thời gian, để dành tiền nuôi con ăn học. Con gái Hiên đã
14 tuổi, cái tuổi mà tôi đã từng trải qua, hồn nhiên thánh thiện và bắt đầu bước
vào đời.
Giáng Sinh năm ấy, sở tôi tổ chức đi ăn ngày cuối năm, giữa
những tiếng cười, tiếng ly chạm nhau, những lời chúc kết thúc một năm cũ, tôi
nghe tiếng nói trầm ấm bên tai:
- Cô… Cô ơi, chiếc áo khoác của cô rơi xuống đất rồi…
Tôi quay lại, người đàn ông dáng cao với khuôn mặt thanh tú
nhặt giùm chiếc áo dưới đất lên, đưa cho tôi mỉm cười; ánh mắt chàng thật quen
lắm, và nhất là kiểu tóc mái rũ… Chàng và tôi nhìn nhau không chớp mắt. Một
lúc, chàng lên tiếng:
- Có phải… hồi xưa cô học ở… Lê Quý Đôn không?
- … Phải rồi… hình như anh là Thiện phải không?
- …Bích Mai phải không?… lúc này làm gì? ở đâu? Gia đình ra
sao?…
Chúng tôi rất vui mừng gặp lại bạn xưa, hỏi tin nhau dồn dập. Thiện
nhắc lại kỷ niệm cũ làm chúng tôi cười thật vui như sống lại thuở học trò:
- Mai có nhớ hồi đó Thiện bị mất dép không?… các bạn nữ đã
giấu đôi dép mình tuốt trên ngọn cây bồ kết trong sân trường, làm kỳ đó bên đội
nam phải chịu thua, cõng từng cô bên đội nữ một vòng sân. Kỳ đó Thiện cõng Mai
đó nhớ không?
- Nhớ chứ, mấy tên kia cõng đi nhanh là hết một vòng sân rồi,
ai như Thiện cõng Mai đi từ từ, bị chọc là cõng đi ngắm hoa hay sao đó mà lâu mới
về đích!
- Ngàn năm một thuở mà, phải tận dụng chớ!
Đã rất lâu, tôi mới được cười hả hê đến thế!
*
Thiện cũng như tôi, đã ly dị và có một cháu trai 16 tuổi.
Tình bạn từ trung học ngày xưa làm chúng tôi gắn kết lại một cách dễ dàng,
nhanh chóng, nhiều khi không cần nói, chỉ nhìn trong ánh mắt nhau, chúng tôi hiểu
đối phương muốn nói gì. Những buổi hẹn hò đi uống nước cuối tuần, chúng tôi như
đôi chim sẻ, huyên thuyên kể chuyện, hạnh phúc, quên tất cả mọi mỏi mệt của cuộc
sống.
Một buổi chiều, sau hai năm qua lại, ngồi trong góc một tiệm
ăn tối, Thiện bỗng đan tay chàng vào bàn tay tôi, hôn nhẹ lên tóc tôi, dưới ngọn
nến lung linh lãng mạn, chàng lướt chiếc nhẫn kim cương lóng lánh sáng vào ngón
tay áp út, đề nghị một cách giản dị và chân tình:
- Em và con gái về sống với cha con anh nhé, mình cùng nhau
xây lại tổ ấm…
Hơi chút bất ngờ, cảm động, nhưng tôi vẫn ghẹo vui:
- Ủa! sao anh nói ở một mình có cái hạnh phúc riêng mà?
- Nhưng sẽ không hạnh phúc bằng khi có hai người!… Cuối tuần
sau anh sẽ đến đón em và con gái nhé?… Không cần mang theo gì đâu, đi tay không
là được!
- Ôi sao nhanh thế?… Để em hỏi ý con bé đã, xem nó có chịu
cho mẹ nó …đi lấy chồng không đã!
- Chắc chắn con bé sẽ hoan nghênh ngay đấy!
- Anh tự tin quá há!… còn nếu không thì sao?
- Ôi thế thì… người ba dượng này sẽ phải nhanh tay lo đút
lót cho con bé mới được!
*
Bé Hiên nhìn mẹ vui và hạnh phúc bên chú Thiện, nó không nỡ
làm trái ý mẹ, nó đành miễn cưỡng gật đầu theo mọi người về bên chú ấy sống.
Ngày đầu tiên bước vào nhà Thiện, phòng khách và phòng ăn liền
nhau, rộng rãi, sáng sủa; nhà có 3 phòng ngủ trên lầu, chàng đã sửa soạn cho bé
Hiên một phòng màu hồng xinh xắn, với một cửa sổ nhỏ nhìn xuống sân sau; bên cạnh
là phòng của Huy, con trai chàng, căn phòng xanh dương nhẹ, có tầm nhìn xuống
góc trái của căn nhà, ánh sáng rộng từ cửa sổ hắt vào làm căn phòng đầy sức sống
và cuối dãy là phòng của chúng tôi được nối với một buồng tắm rộng mà chàng đã
mất công tu sửa và trang trí lại với chiếc gương lớn để tôi có thể ngắm nhìn
vóc dáng mảnh mai của mình mỗi khi bước từ bồn tắm ra.
Tôi và con gái cảm thấy vui, hạnh phúc, nghĩ đây chính là
gia đình mơ ước cuối đời của chúng tôi. Buổi tối đầu tiên, bữa ăn còn gượng gạo
của hai đứa trẻ, chàng gắp đồ ăn cho bé Hiên, cho tôi, rồi cho Huy, tôi cũng chọn
miếng gà nạc cho Huy, miếng cá ngon cho Hiên, chúng cúi đầu ăn nhanh, không nói
gì, rồi chuồn vào phòng riêng.
Những ngày tháng tiếp theo, tôi và Thiện thật hạnh phúc, mỗi
buổi chiều về nhà đều có tiếng cười, tiếng nói của nhau, đã 10 năm hơn tôi mới
được người lo lắng chăm chút, làm tôi thật cảm động, trân quý từng phút giây,
nhưng điều làm tôi áy náy nhất là Huy vẫn khuôn mặt không cười và Hiên với cặp
mắt chỉ nhìn xuống đất, chúng vẫn không hợp được với nhau! Tôi vẫn giữ hy vọng
chúng sẽ hiểu nhau hơn sau này.
Một buổi chiều khi tôi đi làm ra, vội vàng ghé qua chợ mua một
giỏ thức ăn, định về nhà sẽ làm món cá chiên chấm nước mắm mà bé Hiên rất
thích, và cả tôm càng cho Huy. Vừa mở cửa ra, tôi đã nghe tiếng Huy giận dữ:
- Trả lại cái remote control đây!
- …Em xem TV trước mà… Em…
Thằng bé nhào đến giật cái remote trên tay Hiên:
- TV là của ba tao mua! Về phòng mày đi!
Nghe thấy tiếng “mày tao” của Huy, tôi bỏ giỏ thức ăn ngay
ngoài cửa, vội vàng đến cạnh bé Hiên, ôm con gái vào lòng, nói với Huy:
- Sao con lại gọi em bằng mày?… Nó đang xem trước mà, con đến
sau phải chờ chứ!
Bỗng Thiện xuất hiện ngay trước cổng nhà, chàng vừa đi làm về,
cũng nói:
- Huy nhường em đi, con đi học bài trước rồi lát xem cũng được!
Huy vùng vằng, chạy vội vào phòng, vừa nói:
- Ba lại bênh nó!
Tôi nghe tiếng đóng cửa rầm trên lầu. Bé Hiên không còn lòng
dạ nào ngồi xem TV nữa, nó tắt TV và trốn về phòng.
Thiện giúp tôi làm bếp, chàng rửa rau, tôi nấu nồi súp,
chàng nói:
- Thằng Huy đã thiếu tình thương của mẹ từ khi nó mới 6 tuổi,
anh chỉ có mình nó, nên bao nhiêu tình thương đều dồn cho nó cả, nay anh san sẻ
tình thương này cho em và con gái, nên chắc nó tủi thân, em đừng giận hành động
vừa qua của nó nhe, hãy bỏ qua cho nó, tìm cách gần gũi để bù đắp cho nó sự thiếu
thốn tình mẫu tử.
- Vâng! Em đang cố gắng cân bằng cho cả hai đứa… con trai thật
khó, nó không chịu mở lòng, nhưng em sẽ ráng hết sức…
*
Một buổi sáng đầu tuần, chúng tôi ai nấy bận rộn sửa soạn bữa
sáng và lấy đồ ăn đem đi làm, tôi nghe tiếng đập cửa inh ỏi trên lầu, cả tôi và
Thiện bỏ hết mọi thứ, chạy lên xem, thấy Huy đang đập cửa nhà tắm, giọng vang
lên:
- Có ra ngay không, ngủ trong đó sao lâu vậy?… trễ rồi đây,
mở cửa ra!
Không có tiếng đáp lại từ bên trong. Thiện lên tiếng giải
quyết:
- Con có thể vào buồng tắm của ba dùng cũng được mà, chắc em
Hiên đang bận trong ấy.
- Không! Đây là buồng tắm của con, có bàn chải, khăn và đồ
dùng của con trong đó mà, tại sao nó lúc nào cũng chiếm đồ của người khác mà
không biết xấu hổ vậy!
Hiên mở cửa phòng tắm bước ra, mắt nhìn xuống đất, miệng lí
nhí:
- Xin lỗi… không cố ý.
Con bé chạy ngay về phòng, thay đồ đi học, nó chạy như trốn
khỏi chúng tôi, cặp mắt đỏ hoe, tôi gọi:
- Hiên! Hiên! Con quên lấy đồ ăn nè!
Bóng nó đã lao vút ra khỏi nhà như không muốn đem theo bất kỳ
cái gì từ «căn nhà của ba tao» nữa. Một lúc sau, Huy lê chiếc ba lô từ trên lầu
xuống nhà, mặt tỏ vẻ vô cùng tức giận:
- Từ ngày hai mẹ con nó vào nhà này, ba chỉ bênh mẹ con nó
thôi, con không muốn về đây nữa nếu họ còn ở đây ngày nào!
Quay sang tôi, nó ngước lên, giọng gay gắt:
- Tôi xin Bà và con Hiên hãy trả lại sự ấm êm cho cái nhà nầy!
Hãy… cút về nhà bà đi!
Tôi còn đang chôn chân ở một chỗ, bàng hoàng với thái độ hỗn
láo của thằng bé 16 tuổi. Thiện hùng hổ tiến tới, «bốp» giáng cho Huy một cái
tát nẩy lửa!
Thằng bé lấy tay ôm má, nhìn ba nó lạnh lùng, không một giọt
nước mắt, cặp mắt lì lợm:
- Ba vì mẹ con bà ấy đánh con! … Được rồi, mọi người cứ vui
vẻ hạnh phúc ở đây đi, con sẽ không về nữa!
Nó hấp tấp, khuôn mặt đỏ gay, chạy ra khỏi nhà, đóng sầm
cánh cửa lại sau lưng. Tôi vẫn đứng chết trân tại chỗ, tay bám chặt vào thành!
Thiện bỏ hộp cơm vào giỏ, lặng lẽ ra khỏi nhà, không nói với tôi lời nào. Tôi
ngồi thụp xuống ghế, nước mắt ràn rụa, bẽ bàng, đau khổ tột cùng!
Tôi điện thoạivào sở xin nghỉ một ngày. Tôi muốn một mình
suy nghĩ cho thật kỹ để đừng quyết định lầm lỡ, bước lại vào vết xe đổ như với
người chồng trước. Tôi ngắm ngôi nhà xinh xắn hạnh phúc này, tôi ngỡ sẽ trải
qua phần cuối đời nơi đây, tôi tưởng sẽ chắp nối một cách yên lành cho con gái
tôi có thêm một người anh trai, có người bố dượng tốt, có gia đình yên ấm để
sau này sẽ không phải cô đơn trong cuộc sống! Nhưng chỉ mới có 4 tháng thôi! Bốn
tháng vỏn vẹn để biết rằng … có hợp rồi có tan!
Nước mắt tuôn chảy không ngừng, mệt quá, tôi gục xuống thành
ghế sofa thiếp đi hồi nào không hay. Tôi tỉnh dậy khi nghe tiếng thét trên lầu
của Hiên, mới biết nó vừa đi học về, tôi chạy ba chân bốn cẳng lên lầu. Trước
mắt tôi cả căn phòng bừa bộn, mấy tấm ảnh chụp của bé Hiên treo trên tường bị
ném hết xuống đất, tấm nào cũng có bút mực đỏ, đen gạch chéo trên đó, tôi nhìn
lên tấm gương to ở bên cạnh, vết viết bằng cây son môi đỏ chói:
- Hãy cút về nhà mày! Trả lại ba cho tao!
Tôi và Hiên sững sờ, nhìn cảnh tan hoang của căn phòng, đoán
được rằng hồi sáng trước khi ra khỏi nhà, Huy đã phá nát tan căn phòng của con
bé!
Hiên sà vào lòng, ôm lấy tôi, gào to:
– Mẹ ơi, con không ở đây đâu, con không muốn ở nhờ nhà người
ta để bị xỉa xói mỗi ngày, con không thể sống nổi nữa đâu mẹ ơi!… Mình về nhà
mình đi mẹ! Con xin mẹ!
Tôi vuốt tóc con, nước mắt đầm đìa, trấn an:
- Mẹ lúc nào cũng ở bên con, mẹ xin lỗi, mẹ đã sai rồi, mẹ
đã làm điều không đúng!
*
Hai tháng trôi qua trong ngôi nhà cũ thân thương, yên ấm, bé
Hiên đã lấy lại được nụ cười hồn nhiên, con bé vẽ những bức tranh có bầu trời
ngập ánh nắng, hoa đủ màu nở rộ và những chú bướm bay lượn; tôi không còn bận rộn
làm những bữa cơm cầu kỳ nữa, tôi có nhiều thì giờ bên con gái hơn, xem bài vở,
nói chuyện và hướng dẫn con bước vào đời qua những mẩu chuyện con gái kể về bạn
bè trong lớp học.
Thiện có nhắn cho tôi:
- Anh xin lỗi em và con gái, thằng bé Huy chưa chuẩn
bị tâm lý để có mẹ kế cũng như em gái, hãy cho các con của chúng ta thêm thời
gian em nhé. Thằng Huy bỏ nhà đi theo mấy thằng bạn hư hỏng mấy ngày nay, anh gọi
phone nó cũng không bắt; anh không muốn làm nó bị tổn thương hơn nữa, xin em
hãy thông cảm cho anh, mong em và con gái nhiều sức khỏe và anh không dám hứa
điều gì cho tương lai. Bye em!
Tôi không trả lời Thiện, 2 tháng nay chúng tôi không hẹn gặp
mặt, ít nhiều gì lòng tự trọng cũng đã bị tổn thương, tôi nhớ chàng đã từng
nói:
- Dù gì cuộc đời mình cũng coi như xong, bây giờ anh chỉ
muốn cho thằng Huy cũng như con gái em một gia đình có cha, có mẹ, hòa thuận, để
sau này chúng ra đời sẽ vững chãi hơn…
Ai ngờ…
Đặt dấu chấm không viết về anh nữa
Đem thu xưa gửi lại thuở bên người
Năm tháng ấy thuộc về miền quá vãng
Vé khứ hồi không hẹn chuyến tàu xưa.
(Buông- thơ Hoàng thị Bích Hà)
