QUA CẦU
Con nước
tách rời xóm nhỏ
em bước qua cầu
áo bay
tay vin cây tre
làm tựa
một tay che nón
khoan thai
Tôi đứng đầu cầu
chờ đợi
ngược chiều trở lại
thôn Văn*
cầu tre ba cây chắp
nối
rung rinh con nước
xuôi dòng
Hình em in sâu
đáy nước
áo dài tha thướt
cuộn vòng
mắt em nhìn từng
bước một
tôi thoáng mắt em
gợn buồn
Ước chi cầu dài
thêm nữa
cho tôi ngắm mãi
hình em
dù trời chiều
vương thoi thóp
đường về nhà tôi
tối mèm
Em biết có người
nhìn trộm
mắt sao nhấp nháy
hàng mi
nón cao em che
kín mặt
rụt rè đôi nét dậy
thì
Đôi mắt em lồng
đáy nước
nhìn người như
ánh gương soi
tôi chợt nhìn vào
nơi ấy
bốn ngôi sao sáng
rạng ngời
Nhịp cuối em lần
chân bước
bên lề tôi tránh
lối đi
em mĩm cười duyên
vương tước
ôi, hồn đắm đuối
mê si!
Nắng nhạt chiều về
nghiêng ngã
tôi nhìn theo bước
em đi
độ xa em quay
nhìn lại
mắt nhẹ buồn rung
cánh mi
Em khuất vào
trong ngõ hẹp
qua cầu tạc tượng
hình em
dòng nước tương
tư khép nép
tôi về nhà….ngã
bóng đêm!
- Làng Văn Xá quê tôi. Cách Thành phố Huế 13 km
ở phía Bắc nay là Thị xã Hương Trà…
NỖI LÒNG
VỚI HUẾ
- Tặng các em gái
khi có người yêu xuất ngoại…
Ta về không
kịp Huế ơi
tháng năm
cách trở…Dặm đời chênh vênh
dỗ bao ước
vọng cho mình
một ngày với
Huế ấm tình trăm năm
Thế nhưng,
Huế vẫn xa xăm
đò qua Vĩ Dạ
có chăng một người
trời buồn
thơ thẩn nước trôi
tay vin
cành trúc để rồi…tình riêng
Người đi…biền
biệt cánh chim
nỗi lòng
con nước, xót niềm mắt cay
đời riêng,
trắng mỏng bàn tay
đi là ước hẹn
một ngày vươn lên
Để cho dòng
nước Hương êm
Trường Tiền
gãy nhịp nối liền sông thơ
bao năm
tháng đợi ngày chờ
sông sâu vẫn
cứ lững lờ trôi xuôi
Ta về không
được Huế ơi
Tình em,
thiếu phụ một đời riêng mang
bao giờ đất
nước sang trang
nỗi lòng
hoen mắt ngập tràn ý thơ…
Bài thơ viết
từ lâu quên mất, nằm trong tập giấy vụn khi nhóm bếp nấu nước sôi mới bắt gặp
đăng lên để bạn bè cảm nhận….
Dzạ
Lữ Kiều
