THU CA
* Thơ cho Diệu Linh
Mùa thu lá vàng
rơi
nắng lụa trải
lưng đồi
mây trôi về vạn nẽo
ôi lòng mình chơi
vơi!
Gốc liễu buồn xác
xơ
cát vàng nép trên
bờ
biển xô màu nước
bạc
thấp thoáng buồm
lô nhô
Rì rào tiếng lá
đưa
thoang thoảng phấn
hoa dừa
phất phơ tà áo trắng
nét đẹp nào đơn
sơ
Lặng mơ về xứ xa
tìm lại thuở giao
hòa
màu xanh trời biển
lạ
chỉ mình ta với
ta
Ngày tiễn đưa tìm
đâu
nét mắt nào âu sầu
nụ hôn đầy vụt tắt
vẫy tay tiễn con
tàu
Chinh chiến kẻ
làm trai
ba lô gối đường
dài
súng làm người
yêu nhỏ
hoa đầu thép súng
cài
Sau những lúc
quân hành
về phố tìm biển
xanh
áo hoa rừng rêu mốc
giày bết bụi chiến
chinh
Thương nhớ người
vô vàng
tim lòng chợt buồn
hoang
bên kia trời đỉnh
Ải*
em có buồn khóc
than?
Chiều nay gió biển
lên
mi chợt rung cánh
mềm
phương xa em có
hiểu
lá vàng bay ngã
nghiêng
Nhắn về Cố đô ơi…
thương nhớ nhốt
đây rồi
mai rừng sâu trở
lại
tiếp nối kiếp
chim trời…
* Ải Vân
*Tại bãi biển Nha
Trang
* Trích “ NHỮNG CỌNG
RƠM HOANG DẠI”
Thơ đã đăng ở Tuần
báo Chọn Lọc tại SaiGon năm 1966
NGÀY VỀ THĂM
QUÊ
Tôi về với Huế
giêng hai
mưa bấc rét lạnh
kéo dài nỗi đau
đường qua Gia Hội,
Bãi Dâu…
sao hồn còn thấm
những câu nhạc rời
Bến đò Cồn xưa
còn lời
chuyển quân về Huế
ru lời Mậu Thân
nửa thế kỷ mắt
chưa dừng
hòa vào dòng chảy
mặn nồng Huế đô
Đời tôi lãng tử
sông hồ
về thăm quê bước
thẫn thờ dưới mưa
người xa lạ…ai
đón đưa
nghiêng trong nỗi
nhớ người xưa đâu còn!
Dòng Hương còn đó
nỗi lòng
người đi xa mãi vẫn
mong ngày về
hồn riêng…chung một
lời thề
tự do – no ấm…tình
quê hẹn chờ!
Cao nguyên phố,
10-3-2022
Dzạ Lữ
Kiều
