07 May 2026

HOÀNG HÔN TRÊN HƯƠNG GIANG | HUẾ MÙA MAI NỞ - Dzạ Lữ Kiều

HOÀNG HÔN TRÊN HƯƠNG GIANG

 

Anh hãy về đây thăm xứ tôi

nhìn ánh chiều buông tắt sau đồi

ngân nga “Thiên Mụ”  hồi chuông đổ

lác đác thông già lá cuốn rơi

 

Anh hãy ngồi trên chiếc thuyền nan

ngược dòng khuấy nhẹ nước Hương giang

lung linh một bóng mây cùng nước

sóng vỗ mạn thuyền sóng lăn tăn

 

Mây trôi bàn bạc gối Trường sơn

lấp lóe vài tia tỏa ánh hồng

phơn phớt màu vàng rồi tím sẩm

“Thần Kinh” chìm ngập bóng hoàng hôn

 

Anh hãy cắm sào nghỉ lại đây

gió đưa thoang thoảng ngát hương lài

“Kim Long” thôn dã miền cô tịch

khói lam nhè nhẹ vờn lá cây

 

Thấp thoáng trên bờ tà áo bay

của người con gái tuổi trăng đầy

tan trường nhẹ gót tay đan mộng

anh nghĩ gì không thoáng phút giây?

 

Anh để cho dòng nước cuốn trôi

con thuyền nhẹ lướt lái buông xuôi

“Thọ Xương” thôn vắng im lìm ngủ

canh gà vang điệu nhạc chơi vơi!

 

Xin mời anh hãy ghé lại đây

“Vân Lâu” câu hát đượm lòng ai

con đò xuôi ngược trên sông vắng

hỡi khách tình si – khách có hay?

 

“ Trường Tiền” lung linh bóng nước đùa

sáu vài danh tiếng trải nắng mưa

áo ai màu trắng tung trong gió

phố chiều lê guốc rộn tiếng khua…

 

Đây nhé…”Đông Ba” chợ lên đèn

áo vàng, xanh, trắng, đỏ đua chen

khách sẽ nhớ hoài người bản xứ

“mô, tê, chi rứa…”làm sao quên!

 

“Vĩ Dạ” bờ tre ngã lưa thưa

gió biển vừa lên rợp bóng dừa

khách sẽ cắm sào nằm đây nghỉ

để nghe tâm trí thảnh thơi chưa

 

“ Đập Đá” về đêm nước vỗ bờ

ánh trăng mười sáu thật nên thơ

lồng soi đáy nước con đò vắng

khoang thuyền một bóng ngắm trăng mơ

 

Anh nhớ về đây thăm xứ tôi

bao nhiêu cảnh đẹp sẽ đón mời

danh lam xứ Huế còn ghi mãi

xin hãy về đây …DU KHÁCH ƠI!

 

  • Trích tập thơ NHỮNG CỌNG RƠM HOANG DẠI đã đăng ở Tuần báo Chọn Lọc tại SaiGon. thập niên 1960

 

HUẾ MÙA MAI NỞ

 

Mưa phùn, rét bấc…

giêng hai

bao nhiêu gian khổ

đọa đày Huế ơi

ta lưu lạc

phương xa rồi

biết còn nước mắt

nhòe trôi tháng ngày

quê hương…

chỉ lũy tre gầy

chùm hoa khế tím

rụng đầy trước sân

Hương giang…

nước có bâng khuâng

xuôi về Vĩ Dạ

xin đừng chia hai

xuân Mậu Thân

ghi mãi đây

bao nhà cúng giổ

giữa ngày rét run

lịch sử đó

ai nhớ không

máu, nước mắt

chảy đầy sông Tết về!

 

cao nguyên phố, 11-01-2022

Dzạ Lữ Kiều