Phần 1: Con là nợ, vợ là oan gia, cửa nhà nghiệp báo.
Ngoảnh nhìn lại cuộc đời như giấc mộng
Được mất bại thành bỗng chốc hóa hư không.
Chưa bao giờ tôi thấy hai câu thơ trên thấm thía đến tận xương tủy của mình như những lúc này. Đối với tôi, một gã đàn ông tuổi đời chỉ còn vài năm nữa sau một bữa tiệc ăn mừng thượng thọ Lục Tuần sẽ được phong chức cụ. Lỡ dại sau bữa tiệc quá chén bị trúng gió ngã lăn quay, trên bàn Linh sẽ được viết hai chữ Hưởng Thọ chứ không phải Hưởng Dương.
Nhưng diện mạo tôi hiện nay hoàn toàn trái ngược, chẳng cân
xứng với tuổi tác thực tế. Mái tóc muối tiêu mà phần muối nhiều hơn tiêu, đã được
nhuộm màu đen tuyền hoàn hảo, trang phục được chăm chút chu đáo với những hàng
hiệu nổi tiếng, như phần nào che được nét khắc nghiệt của thời gian đã hằn trên
tôi.
Không diện vào cho trẻ, làm sao dám đi cùng người vợ trẻ mới
rước từ Việt Nam sang. Tình yêu quả không biên giới, không phân biệt tuổi tác,
nó khiến bao hormon trong thân thể già cỗi của tôi bừng bừng trào dâng mãnh liệt,
đam mê, như người đang đi trong đường hầm chợt nhìn thấy ánh sáng le lói tận
nơi xa thẳm. Cảm giác say sưa bên người vợ trẻ, mãnh liệt đến nỗi, nó khiến tôi
quên đi những câu nói kháy của thiên hạ. Chẳng hạn Già rồi còn đánh trống bỏi,
hay tàn nhẫn hơn Thằng cha già không nên nết, lấy con nhỏ thua cả tuổi con gái
nữa…
Tận trong thâm tâm, tôi vẫn biết những lời phê bình này có
lý, nhưng hơi sức đâu để ý! Thói đời này Trâu buộc ghét Trâu ăn mà lị.
Lấy vợ trẻ có nhiều cái lợi, bên cạnh nàng lúc nào ta cũng
thấy sự tươi mát, như sống lại thời trai trẻ hồn nhiên ngày nào. Nhất là lúc
nàng nhõng nhẽo nhún nhảy nói câu: Em hổng chịu đâu!
Hay những lúc nàng nũng nịu dụi đầu vào ngực tôi bày tỏ những
ước mơ thật nhỏ bé của nàng như được có chung với tôi 1 đứa con, được cùng tôi
đi du lịch 5 châu 4 bể, có 1 số vốn đứng riêng tên nàng để đề phòng khi tôi
không còn hiện hữu để che chở cho nàng, được giúp đỡ gia đình nàng còn ở Việt
Nam, đón cha mẹ già, anh chị em sang du lịch tại thiên đường Đức quốc, mà tôi
chính là người diễm phúc được sinh ra để chiều chuộng và thực hiện mơ ước của
nàng. Tôi vĩ đại làm sao! Trong vòng tay nàng tôi là người cao cả, trong ân ái
nàng luôn nhắc nhở về những ước mơ của nàng, và cứ thế tôi đã trút sạch hầu bao
để chiều nàng, trái hẳn với bản tính kẹo mạch nha cố hữu của tôi.
Cụ Tố Như có câu ví von: Bòn nơi kẻ chợ, đãi nơi quần
hồng.
Chắc các bạn cũng biết, đây không phải là lần đầu tiên tôi lấy
vợ, ít nhất đã 2 lần sang ngang, 2 lần ván đã đóng thuyền, thế mà…
Tôi xin đi ngược lại dòng thời gian.
Khoảng hơn 30 năm, ngày tôi bước chân sang xứ Đức mến yêu,
những năm đầu của thập niên 70, khi cuộc chiến tranh ý thức hệ ở Việt Nam bùng
nổ, bố mẹ tôi trút hết số tiền dành dụm để họ khi đau ốm cho tôi đi du học. Gia
đình tôi đông con, mẹ tôi chỉ biết chăm lo bữa cơm, giấc ngủ của chồng con, bố
tôi là người hiền lành, tốt tính, ông tin tưởng tuyệt đối vào người vợ nội tướng
của mình, đã mỉm cười đồng ý khi mẹ tôi muốn gửi tôi đi du học để sau này sẽ trở
thành kỹ sư hay bác sĩ, vừa trốn lính an toàn. Trong thâm tâm tôi biết tất cả vốn
liếng gia đình đã đặt vào tôi, các em tôi sẽ phải chịu thiệt thòi vì khoản tiền
gửi cho tôi mỗi tháng đã ngốn phần lớn vào đồng lương cố định của bố tôi. Tôi tự
nhủ sẽ học thật nhanh, gửi tiền về giúp đỡ bố mẹ và các em.
Thời ấy trai trẻ kéo nhau ùn ùn sang Đức, toàn là những mầm
non quý giá của đất nước. Trong khi ấy, con gái sang Đức là loại hàng xa-xỉ-phẩm,
hiếm hoi, cỡ đẹp trai hiền lành như tôi còn không dám mơ tưởng chi nhiều.
Tôi nhớ thời kỳ học Cò-Lết, bọn con trai chúng tôi ở chung
trong cư xá sinh viên chỉ toàn đực rựa. Thèm thấy hình ảnh một mái tóc thề, một
giọng nói dịu dàng khác phái. Thằng bạn thân đi đâu về phao tin:
-Tụi bây ơi!Ngày mai ra phi trường đón em Huỳnh ThanhThảo mới
qua.
Cả bọn nhao nhao đòi đi xem người đẹp. Nhưng hỡi ôi! Thanh
Thảo lại là một chàng thanh niên. Mặc dù thuộc lòng câu:
Ta về ta tắm ao ta.
Dù trong dù đục ao nhà vẫn hơn.
Nhưng ao nhà ở mãi tận nửa vòng trái đất, giải phóng về chận
hết nẻo đường về quê. Chẳng nhẽ chờ mãi cho thiu người, tôi đành tắm ao người,
cưới cô bạn Đức xinh đẹp và cũng từ đó tôi đắm đuối mê man trong ao người. Những
dự định với bố mẹ và các em từ ngày ra đi đã lùi vào bộ nhớ.
Tôi cảm thấy đã đến bến bờ bình yên bên người vợ da trắng, mỹ
miều, trong sự bao bọc an toàn của nước Đức. Với nàng tôi không còn khó khăn về
giấy tờ định cư, tôi khao khát hội nhập vào đời sống gia đình nàng như một người
đi trong sa mạc thèm ngụm nước mát. Tôi cung kính cha mẹ nàng, nâng niu nàng
như một vật quý. Nàng vừa là người tình vừa là người ân của tôi. Nàng tuyệt diệu
làm sao!
Bố mẹ tôi và đàn em dại như một bức ảnh chụp đã lâu, từ từ
biến mất trong cuộc sống ấm áp, ngọt ngào với nàng.
Từ ngày có vợ, tôi quyết học cho xong bằng kỹ sư cơ khí. Thời
ấy ai cũng bị mê hoặc bởi nhãn hiệu “made in Germany“ nên đa số đều học về kỹ
thuật.
Cuộc đời cứ thế êm trôi, ông kỹ sư sáng lái xe đi, tối lái về.
Rồi tôi được làm bố, trai gái đề huề, nhà mới xây xong, tuy không được bên suối,
nhưng cũng róc rách nước bên cái ao xinh xinh trong vườn, bao bọc những cụm hoa
xinh đẹp.
Ngoảnh đi ngoảnh lại, thấm thoát đã gần 30 năm trên xứ người,
các con tôi đã trưởng thành, chúng bỏ đi xây tổ ấm như tôi đã bỏ bố mẹ tôi. Có
khác chăng khi tôi ra đi, mang theo vốn liếng gia đình và kỳ vọng của bố mẹ mà
tôi đã không để tâm đáp ứng.
Các con tôi ra đi để lại ngôi nhà rộng thênh thang cho hai
ông bà già với hai nền văn hóa khác nhau. Lúc này chúng tôi mới cảm nhận Đông
Tây xa nhau vời vợi. Với nàng tôi vẫn là người khách vãng lai trong nếp sống ở
đây, với tôi niềm mong ước được một lần đưa nàng và các con về quê hương gặp lại
bố mẹ, gia đình vẫn chưa thực hiện được. Tôi và nàng thật gần nhau và cũng thật
xa nhau. Có lẽ chúng tôi đã Đồng sàng dị mộng. Có phải tôi quá nhạy cảm
chăng?
Chỉ điểm ăn uống thôi, cũng đủ làm nỗi buồn của tôi lên đến
Sầu vạn cổ. Ngày nào đi làm về mệt nhọc, thèm bát cơm nóng, tô canh chua thơm
ngọt, như ngày nào mẹ vẫn dọn sẵn ra. Nhưng than ơi! Trên bàn chỉ vài lát bánh
mì đen, nằm khô khan bên những khoanh thịt nguội, xen vào mấy miếng dưa leo, cà
chua thái mỏng. Xét về chất bổ dưỡng, quả thật những món trên đã làm cho dân Đức
trở thành những Anh hùng lao động. Nhưng thú thật với dân Mít như tôi, lúc đẻ
ra bà mụ lỡ tay đánh rơi vào thùng nước mắm rồi thì khó mà nuốt nổi ngày này
qua tháng khác. Tình trạng này cứ tiếp diễn đều đều, hết năm này qua tháng nọ.
Vợ tôi viện cớ, theo phong tục ông bà để lại, buổi tối chỉ ăn đồ nguội, cái bếp
phải nghỉ ngơi. Anh không nhớ câu: Abendbrot hay sao? Thế là tôi á khẩu, phải tự
lực cánh sinh tìm con đường sống. Sau những buổi tan sở, tôi đến thẳng các tiệm
thực phẩm Á Châu, tìm cho ra các món cần thiết để trổ tài nội trợ. Lâu ngày tôi
trở thành ông đầu bếp giỏi, từ hiền thê cho đến các cậu ấm cô chiêu đều ngồi
xem TiVi, chờ bố đi làm về nấu cơm cho ăn.
Nhiều lúc nghĩ lại, tôi thấy xót xa cho thân phận mình, hình
ảnh bố tôi ngày nào chợt hiện lên trong trí nhớ. Mẹ tôi chỉ cần sơ xẩy để nhiều
hay ít nước trong nồi cơm là được ngay một bài văn tế của ông. Hôm nào cho ăn
thịt gà, ông đòi ăn cá. Bắt ăn rau ông sợ xanh ruột. Ông xoay bà cụ như chong
chóng, kiểu chồng chúa vợ tôi, thế mà mẹ tôi vẫn một điều vâng dạ. Thôi cứ xem
như thế hệ cũ đã qua rồi, thời đại này làm gì có cảnh đó nữa. Nhưng nhìn lại
chung quanh bạn bè lấy vợ ta, ít ra trong nhà cũng được một bữa cơm dẻo canh ngọt,
chứ đâu phải ai oán như tôi. Đã nấu cho nó ăn, nồi phở húp sùm sụp, thế mà khi
cho nước mắm vào nó chê thối inh nhà.
Qua vấn đề ăn uống, bước sang lãnh vực văn hóa, nàng thường
có nhu cầu đi xem hát Oper hay Theater, giống như dân ta ghiền cải lương.
Lúc đầu tôi cũng chiều vợ, diện đồ vía theo nàng, bấm bụng
mua vé cắt cổ vào xem với nàng. Đến hồi hai tôi mệt quá, phần buồn ngủ, phần chẳng
hiểu ất giáp gì tôi thiếp đi trong giấc ngủ chập chờn. Nàng mắc cỡ với vợ chồng
ông bà ngồi bên cạnh, sợ họ chê mình lấy phải người chồng thuộc giống dân nhược
tiểu, không biết văn hóa là gì. Mặt khác nàng vùi dập văn hóa của tôi, mỗi lần
tôi thắp hương lên bàn thờ ông bà, nàng ho sặc sụa chê hôi rồi đổ riệt cho tôi
cái tội mê tín.
Nhiều lần nàng hạ tôi sát ván, về tội phát âm sai tiếng Đức,
thế hệ dở dang như tôi cho dù ở Đức mãn kiếp, cũng không thể nói tiếng địa
phương như nàng. Tự ái dân tộc của tôi nổi lên đùng đùng, cùng với nỗi buồn cay
đắng khi nghe giọng cười khinh mạn của nàng. Gái đất Việt 4 ngàn năm văn hiến
đâu cười trơ trẽn như nàng.
Xoay qua vấn đề giáo dục con cái, vì đã có nếp có tẻ đầy đủ,
nên cuộc diện càng thêm phần phong phú. Nhờ thừa hưởng truyền thống ông bà để lại,
tôi nghiệm câu: Hy sinh đời bố, để củng cố đời con. Cậu con trai duy nhất của
tôi, cháu nội đích tôn của cụ Tham ngày xưa, phải theo dấu chân bố, ít nhất
cũng phải tốt nghiệp đại học. Không! Đằng này nàng thản nhiên để tự do chọn lựa,
cho con học nghề cho mau, kiếm tiền cho lẹ:
- Ở xứ Đức này sợ gì chết đói, chỉ giống dân nhược tiểu như
ông mới lo sợ viển vông.
Con trai tôi được đà cười mũi:
- Nói tiếng Đức như bố còn nuôi được gia đình còn con là người
Đức thì lo gì?
Tôi lặng người. Nếu nàng biết được 10 năm sau có luật Hart
IV, sẽ thay đổi tư tưởng ngay.
Con gái tôi mới nứt mắt ra, nàng đã dẫn đi bác sĩ kiếm thuốc
ngừa thai. Tôi phản đối kịch liệt, cho rằng hành động trên chỉ có tính cách nối
giáo cho giặc, xúi trẻ thơ làm càng. Nàng kinh ngạc nhìn tôi như một vật thể xa
lạ. Nàng cho tôi là tín đồ cuồng tín.
Ban ngày chuyện sở chuyện nhà cứ rối tinh, tôi chưa bị nhồi
máu cơ tim là may. Tối lên giường, nhìn tấm thân bồ tượng của nàng mà thở dài
ngao ngán. Ước gì kiếp sau xin chớ làm người, làm cục đá đứng giữa trời, để lúc
nào cũng cứng cho nàng thỏa mãn.
Chúng tôi như hai con đường sắt, song song không thể đồng
quy, thỉnh thoảng chúng tôi cũng gặp nhau tại một sân ga nào đó, nhưng sau đó lại
tiếp tục song song. Cuối cùng chúng tôi chịu đồng quy tại một điểm là ký giấy
ly dị. Như thế tôi và nàng đã cùng một chí hướng.
Tôi phải nói thêm không các bạn lại chê tôi thuộc loại thấy
Lê quên Lựu, thấy Trăng quên Đèn, muốn tìm người vợ Việt khác. Không, nàng đề
nghị ly dị trước, với lý do thật đơn giản là Keine Lust mit Dir! Tiếng Việt tạm
dịch: Ngấy anh đến tận cần cổ! Còn ra thể thống gì nữa!!! Đường đường là một
trang nam nhi, đầu đội nón Nike, chân đạp đất, há chịu để cho một con đàn bà nó
leo đầu leo cổ như vậy sao. Tôi bằng lòng ký giấy cả hai tay, của cải muốn
khuân đi đâu tùy ý, miễn sao đừng để tôi thấy mặt.
Để trả giá cho sự tự do, tôi phải mua bằng tiền bạc. Lương kỹ
sư của tôi bị luật sư cắt ngang một mảng chia cho bà vợ dị chủng. Đến sổ lương
hưu cũng bị chia đôi từng điểm. Ngôi nhà bên suối cũng phải chia đôi, tôi muốn
giữ lại để có chỗ trú thân, đành mượn tiền nhà băng trao trả cho nàng. Đoạn trường
này ai có qua cầu mới hay. Một lần chia tay là một lần tay trắng.
Con là nợ, vợ là oan gia, cửa nhà nghiệp báo. Tôi ở trong
tình trạng dở sống dở chết mất một thời gian. Quả thật các cụ nói đúng, Thời
gian là liều thuốc tiên. Thời gian hàn gắn mọi vết thương.
Khi cái lỗ hổng thiếu sót trong người tôi càng lớn, tôi càng
tìm cách trở về nguồn, liên lạc với cộng đồng người Việt nhiều hơn.
Bước ngoặc lớn trong đời tôi đã diễn ra như thế nào, mời các
bạn đọc tiếp phần 2 của câu truyện Ảo Ảnh Đời Tôi.
Phần 2: Đạo Bà Hai
Người đâu gặp gỡ làm chi.
Trăm năm biết có duyên gì hay không?
Tạo hóa sinh ra con người cũng hay, sống thì phải có đôi có
cặp như lẽ Âm Dương của trời đất. Tôi khát khao đi tìm nửa mảnh còn lại của đời
mình. Mặc dù chịu nhiều đắng cay với nửa mảnh đời phía trước, tôi vẫn không mỏi
gối chồn chân. Tự cho mình mắt bị quáng gà nên chọn lầm đấy thôi! Lần này rút
kinh nghiệm, ắt sẽ thỏa lòng mong ước. Xét cho cùng ngoài điểm tôi đã đánh mất
tuổi thanh xuân, tôi có tất cả những gì một người đàn bà sáng suốt đang chờ đợi.
Công danh sự nghiệp có sẵn từ hơn 20 năm, một căn nhà nho nhỏ xinh xinh và một
trái tim đang cần được hâm nóng. Thời buổi này đâu còn cảnh 1 túp lều tranh với
2 trái tim vàng, nếu có xẩy ra phải cộng thêm 1 trái Lựu Đạn để phòng thân. Nhỡ
khổ quá, ta sẽ cho nổ tan xác để hai linh hồn quyện vào nhau như chim liền cánh
như cây liền cành. Với bầu máu nóng như thế, tôi hiên ngang bước vào ngưỡng cửa
của tình yêu một lần nữa. Rồi tự hứa với lòng, chỉ một lần nữa thôi.
Do nhân duyên đưa đẩy, tôi gặp Nàng tại một văn phòng bán vé
máy bay. Cậu con trai thân yêu của bố mẹ tôi, không biết nên liệt vào loại nào,
chưa một lần về thăm cha mẹ. Lúc nào cũng viện cớ, đất nước đã lọt vào tay những
kẻ mình không ưa, không nên làm giàu cho họ. Hôm nay không hiểu sao dự định một
chuyến du hành về thăm đất tổ. Sau chiếc bàn vuông, người thiếu phụ với gương mặt
khả ái, ngước lên nhìn tôi mỉm cười. Nàng chỉ dẫn thật tận tình, đưa ra đầy đủ
giá biểu cao thấp cho tôi lựa chọn. Nếu bắt phải lựa chọn, có lẽ tôi sẽ chọn
nàng. Ý quên! Chọn hãng hàng không nào.
Tôi lại lẩn thẩn rồi. Mới bị cô đơn có vài tháng sao dở chứng
mau thế.
Tôi liên tưởng đến hai câu thơ của cụ Nguyễn Du, diễn tả
đúng tâm trạng mình trong lúc này:
Người đâu gặp gỡ làm chi
Trăm năm biết có duyên gì hay không?
Ai cho tôi là anh chàng Cả Đẫn chỉ biết học là sai. Tim tôi
cũng nhạy cảm đấy chứ! Tim này có thể ví cùng tim của nhân vật Đoàn Chính Thuần
trong Thiên Long Bát Bộ của Kim Dung, trái tim rất lớn và có nhiều ngăn để chứa
nhiều nàng.
Bước đầu đã thuận tiện, tôi tiến bước thứ hai nhờ nàng xin hộ
Visa. Nàng ân cần điền đơn, hỏi han về tên tuổi và tự nhiên biết hết phiếu lý lịch
trích ngang của tôi một cách hồn nhiên. Nàng biết ngay tình trạng bóng lẻ phòng
không của tôi,bạo dạn hỏi han thêm một vài chi tiết cần thiết cho nàng như anh
được mấy cháu và các cháu học hành ra sao...
Câu chuyện vui như pháo rang, tôi tận hưởng cảm giác khách
hàng là Vua trong quầy hàng bán vé máy bay lịch sự và hiếu khách này. Tôi thật
vui khi biết nàng cũng trong một hội một thuyền như tôi, cả hai đều nằm chờ
trong Bến Đợi. Chuyện tình của nàng đã chìm sâu vào dĩ vãng, có chăng dư âm còn
sót lại là đứa con gái 10 tuổi của nàng.
Thế mới biết, cứ đồng thanh tương ứng, đồng khí tương cầu, nếu
chung một tần số ta sẽ dễ tìm đến nhau.
Thỉnh thoảng nàng điện thoại nhờ tôi đến chỉnh lại dàn máy
vi tính cho nàng. Gớm! Sao dạo này thiên hạ nghịch ngợm bỏ chấy rận vào các
hàng mềm nhiều thế, làm ăn như nàng mà dàn máy nghỉ chơi, có nước đóng cửa tiệm
sớm. Tôi đóng vai người hùng đến “Bắt Giun“ (worms) cho nàng, ấy không phải,
cho máy vi tính của nàng. Để thưởng công cho tôi, nàng nấu những nồi bún riêu
thơm phưng phức. Nấu ăn ngon cũng là một nghệ thuật giữ người mình thương, đi
đâu người ta cũng nhớ đến hương vị riêng tư của mình.
Khỏi cần phải tả thêm chắc các bạn cũng đoán được, chuyện
tình của chúng tôi chỉ có thể đi lên chứ không thể đi xuống. Nàng là tất cả những
gì tôi mong đợi, nàng phải là nửa mảnh đời còn lại của tôi. Bên nàng tôi có cảm
giác được che chở, một tuýp phụ nữ mới, biết tự lập, không ăn bám vào chồng.
Chúng tôi đã nếm qua các vị chua cay của cuộc đời, của những
lần đổ vỡ. Hứa lần này sẽ trân quý mối tình các cụ gọi là rổ rá cạp lại, mang
cho nhau những an bình, hạnh phúc đến cuối cuộc đời.
Nàng rất khéo léo trong vấn đề xử thế với gia đình tôi. Từ
ngày gặp nàng tôi có rất nhiều cơ hội về thăm gia đình. Thỉnh thoảng nàng đưa đề
nghị, bảo lãnh cho một người thân nào đó của tôi sang Đức đi du lịch, một đặc
ân hiếm có cho người nhận. Gia đình tôi rất quí mến nàng, mong sao cho chúng
tôi sớm thành duyên giai lão. Sau lưng nàng có sẵn một hậu cần to lớn là gia
đình tôi.
Nàng là người đàn bà tài giỏi, rất thành công trên thương
trường. Những cơ sở thương mại của nàng khá phát triển. Nàng đề nghị tôi tham
gia vốn vào trong công ty của nàng. Tôi chấp thuận vì xét có nhiều điểm lợi, thứ
nhất địa vị tôi được nâng lên hàng ông chủ nho nhỏ, đỡ bị mặc cảm với nàng. Thứ
hai về vấn đề tiền bạc, nếu lời tôi bỏ túi, nếu lỗ sở thuế sẽ trừ bớt thuế
trong sổ lương kỹ sư cố định của tôi.
Một niềm tự hào trào lên trong khóe mắt tôi. Nhưng tôi quên
mất một điều, kinh nghiệm thương trường mình hoàn toàn mù tịt. Bao hiểu biết chỉ
nằm trong sách vở, mỗi lần ra quân tôi như anh lính mới tò te dưới sự chỉ huy vững
chải của nàng. Vào trong cộng đồng người Việt, nàng lúc nào cũng nổi, cũng lịch
thiệp. Tôi chỉ là cái bóng mờ đứng dựa sau lưng nàng, chờ nàng ra lệnh, đưa chỉ
thị để thực hành. Tôi thất thế thấy rõ các bạn ạ!
Lâu ngày tự ái của một thằng đàn ông nổi lên đùng đùng, tôi
không còn dịu dàng với nàng nữa. Tôi nhìn nàng qua lăng kính của một màn vô
minh, ẩn hiện tính Vợ Chủ Nhân với đầy tinh tướng, nghĩa là thật quá quắt lúc
nào cũng muốn chỉ đạo và kiểm soát. Nàng chờ đợi nơi tôi một sự phục tòng, một
sự quan tâm đến nàng một cách tuyệt đối.
Tính này liên quan rất nhiều đến chữ Ghen của đại đa số phụ
nữ. Các bạn cho phép tôi hơi lạc đề, đi sâu vào chữ Ghen một tí!
Nhắc đến chữ này, ta nhớ ngay câu:
Ớt nào là ớt chẳng cay.
Gái nào là gái chẳng hay ghen chồng.
Vâng! Ớt cay có nhiều loại, theo thống kê loại ớt cay nhất
thế giới được tìm thấy ở Mexico. Ai cắn vào loại ớt này, sẽ có cảm giác như bị
chặt đầu, hồn lìa khỏi xác. Vậy nồng độ ghen của người phụ nữ cũng na ná như độ
cay của trái ớt.
Tôi cảm thấy nghẹt thở trong tình yêu của nàng, giãy giụa
trong lưới tình êm ái nàng đã giăng ra. Tôi là con người chẳng bao giờ bằng
lòng với hiện tại, một hiện tượng đứng núi này trông núi nọ, chả trách gì đời
tôi lúc nào cũng khổ. Khi tôi đau khổ, tôi sẽ hành hạ nàng cho đỡ khổ. Tự tay
tôi mở cánh cửa địa ngục để nhảy vào, nhiều lúc kéo theo nàng cùng nhảy xuống
cho vui.
3 năm chung sống với nhau, xây biết bao mộng đẹp tưởng sắp
bước dần đến ngưỡng cửa hôn nhân. Tôi quyết định một việc cho mãi đến ngày hôm
nay tôi mới thấy mình dại dột là chia tay với nàng cho cả hai cùng bớt khổ.
Tình yêu là gì? Tại sao ban đầu nó nồng nàn đam mê và mãnh
liệt đến thế. Chúng ta đã làm gì, để cuối cùng biến thành những bãi chiến trường
không phân thắng bại. Theo tôi tình yêu được tôn trọng đến mức nó cho người ta
sự tự do, và nếu tình yêu không phải là tự do, đó không phải là tình yêu thực
thụ nữa, nó là cái gì trục lợi.
Sự ra đi của tôi đã để lại trong nàng một mối hận tình khôn
nguôi. Nàng sống nhiều về nội tâm nên không dễ dàng quên được hình bóng tôi. Điều
đáng tiếc này mãi đến thời gian dài về sau tôi mới khám phá ra. Tôi thật có lỗi
với nàng, nhưng vạn ngàn lần xin lỗi cũng chẳng lấp vơi được nỗi khổ của nàng.
Gia đình tôi biết chuyện rất thương cảm cho nàng. Cô em gái
tôi hăm ông anh ba rọi:
- Anh coi chừng nhé! Có ngày gặp quả báo nhãn tiền đấy.
Cũng hơi chột dạ, nhưng với chứng nào tật ấy, tôi vẫn nhởn
nhơ làm cánh bướm tự do đi ve vãn các đóa hoa khác.
Mời các bạn đón đọc phần 3 của Ảo Ảnh Đời Tôi, xem cánh bướm
đa tình của chúng ta sẽ đậu vào bến nào, trong hay đục.
Phần 3: Áo Bà Ba xuất khẩu
Biển khổ mênh mông sóng chập chùng
Khách trần chèo một chiếc thuyền chơi
Thuyền ai ngược sóng ai xuôi sóng
Cũng ở trong cùng biển khổ thôi.
Ái chà! Không ngờ cụ thi sĩ họ Vũ lại tức cảnh sinh tình cho
ra được mấy vần thơ tuyệt cú như thế. Tôi ngân nga nho nhỏ cho chất thơ quyện
vào hồn, hầu xóa tan nỗi buồn thiếu vợ.
Chỉ còn một tuần nữa tôi sẽ về thăm gia đình ở Việt Nam, bố
mẹ và các em tôi dặn dò:
- Anh nhớ sửa soạn tinh thần về xem mắt cái Thảo, cả nhà chọn
cho anh đấy!
Cái gì mà khủng khiếp thế, tôi lấy vợ cho tôi hay cho cả
nhà. Sống hơn nửa đời người trên xứ Đức, tôi không còn thuần túy là anh chàng
Việt Nam chính gốc kiểu cha mẹ đặt đâu con ngồi đấy nữa. Câu này phải đổi ngược
lại là con đặt đâu cha mẹ ngồi đấy thì đúng hơn. Thôi cứ chiều lòng gia đình,
đi lại thăm hỏi Thảo, biết đâu chẳng gặp duyên.
Tôi xuất hiện dưới hình ảnh một người độc thân vui tính, vừa
trí thức lại ga-lăng. Mang nhãn hiệu Việt kiều tại Đức quốc, chỉ thua Việt kiều
ở Mỹ và Úc chút xíu thôi. Mái tóc muối tiêu của tôi không còn mang mặc cảm dấu
vết của thời gian, trái lại được các nàng nâng lên hàng tuyển chọn. Với mái tóc
này, các nàng sẽ được che chở và bảo bọc từ vật chất đến tinh thần, nếu không
suốt đời thì cũng mãn kiếp. Tôi mặc sức lựa chọn cho bõ những quãng ngày đen tối.
Thói đời kể cũng lạ! Lúc chưa đạt được ta háo hức, đến khi nắm
trong tay ta dửng dưng. Các người đẹp con nhà gia giáo do gia đình tôi lựa chọn,
từ từ không còn là đối tượng nóng bỏng của tôi nữa.
Ai đời về phép có vài tuần, mục tiêu phải đánh nhanh, đánh gục.
Các nàng còn giữ kẽ, con nhà lành không được đi chơi về khuya. Chuyện rủ nàng
ra Vũng Tàu cuối tuần chỉ là trò hư ảo, đi đâu cũng kè kè ít nhất một người nhà
của nàng làm kỳ đà cản mũi. Làm sao tìm hiểu được, khi chỉ được phép nắm tay
nàng. Tôi đã qua rồi thời mong chờ, hiện chỉ còn một thời để yêu và một thời để
chết mà thôi.
Tại Sàigòn nơi hội tụ tất cả những hào nhoáng, quyến rũ đến
lịm người như thế, chẳng lẽ tôi ngoảnh mặt làm ngơ, đóng vai anh hùng liệt sĩ.
Không! Cái gậy Trường Sơn của tôi tuy có hư hao với tháng năm nhưng vẫn còn hữu
dụng lắm. Nếu biết sử dụng đúng chỗ, nó có thể ngang dọc vẫy vùng. Một thứ đồ cổ
tốt thuộc loại tốt gỗ hơn tốt nước sơn các bạn ạ! Bởi thế khi các bạn bè rủ rê
đến những nơi có ánh đèn màu, tôi đều vác gậy đi theo để có cái giải muộn giải
sầu.
Theo lời các cụ nhà Nho xưa, cái vật phía dưới eo phụ nữ
chính là cánh cửa sinh ra ta, cũng là cánh cửa chôn ta.
Nhiều khi tôi có tư tưởng táo bạo, nếu con người ai cũng một
lần phải chết, tại sao không chọn cái chết êm ái và sung sướng nhất trong tư thế
Thượng Mã Phong. Hãy khoan, đừng vội mắng tôi là đồ mắc dịch. Tôi sẽ giải thích
cho các bạn nghe thật khoa học. Theo các vị Thiền Sư sống trên những rặng núi
tuyết Hy Mã Lạp Sơn, họ ngồi thiền suốt năm này qua tháng nọ, chỉ mong đạt được
trạng thái vô vi, không buồn không vui, một hình thức của Niết Bàn trong Đạo Phật.
Ngược lại trong thế giới Ta Bà của chúng ta, còn được gọi là
Dục giới, ta cũng đạt được tình trạng tương tự như vậy khi lên đến cao điểm.
Cái khác ở đây là tình trạng ấy quá ngắn ngủi, chỉ kéo dài có vài giây. Để có
được vài giây ấy ta phải đau khổ triền miên, lăn trôi mãi trên các nẻo luân hồi.
Đã biết thế nhưng đại đa số đều tình nguyện làm con Thiêu thân đâm đầu vào lửa,
trước khi chết còn gân cổ lên ngâm câu
"Thà một phút huy hoàng rồi chợt tắt. Còn hơn buồn
le lói suốt quanh năm" của cái ông thi sĩ dở hơi nào đó.
Người xưa có câu, đi đêm lắm có ngày gặp ma. Vâng! Tôi đã gặp
một con ma đáng yêu, nàng chẳng có gì so với những người đã đi qua đời tôi. Một
loại vô sản chuyên chính thứ thiệt. Nhưng bù lại nàng có sự tươi mát và một nghệ
thuật đã đưa tôi đến tận đỉnh Vu Sơn. Có lẽ nàng đã gãi trúng chỗ ngứa của tôi
thật rồi.
Các bạn giai nào ở vào lứa tuổi như tôi, sẽ dễ dàng cảm
thông một điều. Cái Gậy Trường Sơn đã bị hao mòn từ bề dọc tới bề ngang, gặp những
Lá Đa xanh tươi mơn mởn ta mới điều khiển được như ý muốn mà thôi. Nhiều người
cho rằng nàng đã bỏ bùa chài tôi, tôi nghĩ chính sự tươi trẻ và nghệ thuật gối
chăn của nàng đã là lá bùa làm tôi đắm đuối say mê. Cuộc vui nào rồi cũng tàn.
Tôi sửa soạn trở về xứ Đức lạnh lẽo, kéo cày trả món nợ đời, bỏ lại Sàigòn với
bao luyến tiếc.
Cuộc sống với tôi không còn an bình như ngày xưa, tôi cảm thấy
thật cô đơn trong căn nhà thật lạnh lẽo. Ước gì có một mái ấm gia đình như hàng
triệu thằng đàn ông khác, ước mơ thật nhỏ nhoi nhưng sao tôi không đạt được.
Gia đình tôi ở nhà sợ tôi rơi vào lưới nhện của các nàng Ma Nữ, nên giục tôi phải
tiến tới với Thảo. Tìm cách bảo lãnh cho Thảo sang Đức đi du lịch 3 tháng cho
hai đứa có cơ hội tìm hiểu nhau hơn. Khi tôi thưa chuyện với bố mẹ nàng, ông bà
cụ đưa ra điều kiện phải cưới hỏi đàng hoàng mới được đem đi. Các bạn nghĩ xem,
làm sao tôi dám đút đầu vào sợi dây thòng lọng khi chưa thử xem dây bở hay dai.
Thời đại này mà xử ép người ta đến thế thì thôi. Không có gan chơi xả láng làm
sao câu nổi Việt Kiều trong đầu có sạn như tôi. Trong khi ấy, nàng Ma Nữ của
tôi sẵn sàng sang chơi vô điều kiện. Tôi chụp lấy cơ hội ngàn vàng lôi nàng
sang phục vụ cho cõi lòng đang trống vắng của tôi. Thế là tôi từ từ rơi vào lưới
tình nàng đã giăng sẵn tự bao giờ.
Trong 3 tháng tìm hiểu nhau trên xứ người, chúng tôi cảm thấy
thật cần nhau. Nàng đã cho tôi tất cả những gì mà một thằng đàn ông khi leo lên
giường đều mong muốn. Tôi chỉ việc nằm giãn gân thoải mái cho nàng phục vụ.
Trong truyện Kiều có câu: Vành ngoài 7 chữ, vành trong 8 nghề. Những người con
gái nhà lành như Thảo làm sao chơi kịp với nàng Ma Nữ của tôi. Đời tôi còn được
bao nhiêu nữa, tại sao không hưởng những ân huệ của trời đất. Dùng nữ sắc như một
vị thuốc, trong bụng nghĩ rằng vị thuốc này không phải là cơm mà sao cứ đắm đuối
say mê. Các bạn đừng cho rằng tôi đang viết dâm thư, đang dẫn dắt các bạn đến bến
bờ trụy lạc. Các bạn phải hiểu, chính sự thiếu hiểu biết về nghệ thuật ái ân mà
bao nhiêu gia đình phải tan vỡ.
Tôi can đảm viết ra như thế một phần muốn cho gia đình và bạn
bè tôi hiểu, lý do tại sao tôi chọn một Ma Nữ trong ánh đèn màu làm vợ.
Vẫn biết phong tục tập quán của ta là hay là đẹp, người con
gái lớn lên trong gia đình nề nếp được cả nhà giữ gìn như giữ Mả Tổ, xem chữ
Trinh đáng giá ngàn vàng. Nhưng bên phương trời Tây, cái bọn con trai mất nết lại
nghĩ ngược lại. Cho rằng con gái ngoài 20 vẫn còn trinh chắc xấu lắm hay có vấn
đề gì đây nên bọn con trai mới chê. Thế mới biết. Ở sao cho vừa lòng người các
bạn nhỉ!
Sau nhiều phen qua lại đi về, giấy tờ bảo lãnh phiền phức,
tôi đã đem được người vợ Ma Nữ của tôi sang đoàn tụ. Nàng tuy xuất thân từ Ánh
Đèn Màu nhưng vẫn dở thói màu mè riêu cua, đòi phải làm đám cưới thật linh đình
tại nhà hàng Sinh Đôi cho cha mẹ dưới quê được nở mày nở mặt. Tôi chiều nàng để
cùng được vui lây, và khoe ngầm với thiên hạ rằng chú rể thật tốt số, đứng cạnh
nàng chú rể có cảm giác trẻ lại tới hơn 30 tuổi. Nàng như một liều thuốc hồi
sinh cải lão hoàn đồng.
Đọc đến đây chắc có bạn nổi giận, nhất là các bạn gái đang
trong cùng cảnh ngộ. Cảnh ngộ gì đây? Còn cảnh gì nữa, cái thằng chồng khỉ gió
mắc toi của mình chứ còn ai nữa. Hắn lấy cớ về thăm mẹ già đau nặng đều đều, phận
dâu con đâu dám cản ngăn chồng làm tròn chữ hiếu. Cho về vài lần là trở thành
gã đàn ông trong chuyện ngay.
Còn phản ứng cái đám bạn giai đồng trang lứa với tôi như thế
nào? Cha nào cũng muốn nhận vơ câu chuyện là của mình cả, sao mà nó giống thế,
nói như đi guốc trong bụng ấy! Đấy là nói chuyện phiếm cho vui thôi, chứ các bạn
đọc xong phần dưới đây, dám có người sẽ nhỏ vài giọt nước mắt cá sấu cho thân
phận thảm thương của tôi lắm.
Ngày trả quả của tôi đã bắt đầu khi vừa đón nàng về ngôi nhà
bên suối cạnh cái ao nước chảy róc rách. Lúc này là mùa đông, trời lạnh cóng lại
mưa rỉ rả, nếu tuyết rơi phủ đầy cành lá trắng tinh chắc nàng còn cho là
rô-man-tích. Đằng này mưa ướt nhèm nhẹp, bầu trời xám nghét, nàng ngồi co ro
sát bên lò sưởi như con mèo con. Tấm thân ván ép của tôi chỉ có 37 độ C không đủ
cho nàng trốn rét.
Suốt tuần lễ đầu tôi phải đi chợ nấu cơm cho nàng xơi, khổ
cho thân phận cậu ấm suốt đời chỉ đi cung phụng đàn bà. Tôi chạnh lòng chợt nhớ
tới mẹ, người đàn bà đã hy sinh tất cả cho tôi, nhưng chưa bao giờ được ăn một
bữa cơm do tôi nấu dọn bưng lên.
Có phải tôi chiều nàng quá đi không? Tất cả các câu châm
ngôn dạy vợ như Dạy vợ từ thuở bơ vơ mới về, tôi không dám thực hành, nhỡ thượng
cẳng chân hạ cẳng tay với nàng chưa thấm vào đâu, nàng đã gọi đường dây nóng
110 tôi sẽ bị áp tải về bót cảnh sát ngay.
Lúc ở bên nhà, nàng là người phụ nữ Việt thuần túy, chiều chồng
số 1. Nào là Tam Tòng Tứ Đức hiền dịu nhẫn nhục không thua kém gì ai. Nhưng
sang đây mới uống vài lon bia cola, ăn xúc xích thịt nguội có vài tháng, nàng
xem chồng còn thua cả thân phận một con chó. Mỗi lần mở mồm là chêm câu Lady
first nghe đến rợn người. Nàng đặt nhiều kỳ vọng nơi tôi quá, thần thánh hóa
thiên đường Đức quốc quá.
Lúc sang chơi 3 tháng nàng chỉ hưởng mật ngọt bên ngoài của
cái xã hội được mệnh danh là bàn tay sắt bọc nhung này. Bây giờ với số tiền chợ
cố định tôi đưa nàng hàng tháng, không đủ cung ứng cho nhu cầu càng ngày càng
gia tăng của nàng.
Lúc ở nhà chỉ cần một phần ba số tiền thôi, nàng đã có cảm
giác lên đến 9 từng mây rồi. Nếu được nương tựa tấm thân bên sổ lương kỹ sư của
tôi, nàng xem như mình đã tu đến 70 kiếp. Nếu dè cuộc sống bên đây cần nhiều
Euro như thế nàng đã không uổng công thả lưới quăng câu. Bạn bè nàng có đọc cho
nàng mấy câu khẩu hiệu mới:
Việt Kiều thua Việt Cộng, Việt Cộng thua Việt Gian, Việt
Gian thua Việt Kiều Đất, thế mà nàng chẳng chịu mở mắt. Tôi muốn nàng hội nhập
vào thế giới bên này, ghi tên cho nàng học tiếng Đức. Nàng chiều tôi vác sách
đi học, nhưng tâm hồn để tận đâu đâu, chỉ mong sao nhanh chóng tan học ghé
shopping center dạo vài vòng rửa mắt phá tiền.
Cho học tiếng Đức chỉ tổ tốn tiền và mất công toi, đi bác sĩ
nàng cũng bắt tôi dẫn đi phiên dịch, ngồi chờ cả tiếng đâm cáu tôi chửi nàng một
trận. Nàng thản nhiên trả lời cần gì biết tiếng Đức, vào cộng đồng của nhóm
Đông Âu chỉ nói tiếng Việt thôi cũng đủ chán. Cái nhóm Đông Âu này mới phức tạp,
đủ loại hạng người thượng vàng hạ cám không biết đâu mà lần. Nguy nhất là mấy
anh chàng tuổi trẻ sấp xỉ như nàng, mỗi lần gặp nhau cứ chuyện trò cười tít cả
mắt làm tim tôi đau nhói.
Cái ưu việt trên giường của nàng sang đây cũng bị mai một,
chắc thiếu động cơ thúc đẩy. Các mục tiêu khó khăn nàng đã đạt được, tội vạ gì
bám theo cái gậy vừa cũ lại vừa mòn cho nhọc thân. Theo đúng bài bản chỉ dẫn,
nàng chỉ cần gài cho tôi một đứa con là xứ Đức sẽ cưu mang nàng đến trọn kiếp,
chẳng cần cây sào hay cây gậy gì che chở nữa. Lúc ấy nàng sẽ tự do sống theo tuổi
trẻ, ngập tràn lòng xuân phơi phới của nàng. Nếu tôi lên án nàng cũng có phần
khắt khe, làm sao yêu được người chồng hơn cả tuổi bố mình, đêm nằm hắn ngáy to
hơn sấm, không thể nào dỗ được giấc ngủ chập chờn. Chuyện chăn gối lại còn tệ hại
hơn, hắn lúc nào cũng là kẻ chiến bại với khẩu hiệu Khóc ngoài quan ải ai ơi. Về
trình độ văn hóa chúng tôi cao thấp như đôi đũa lệch so sao cho vừa, học vấn của
nàng chắc chỉ đến lớp 3 trường làng rồi chạy lên Sàigòn kiếm sống. Bắt nàng phải
đàm luận vấn đề kinh tế chính trị chỉ thêm bực mình, chi bằng kéo nàng lên giường
làm một quả, nếu không bổ tỳ thì cũng bổ vị.
Mỗi lần tôi chỉ bảo khuyên giải nàng quay về đường ngay lẽ
phải, nàng trả treo cãi cọ cho tôi tức khí nói nặng nàng. Chỉ chờ dịp đó nàng lấy
cớ bị chồng bạc đãi, mua vé xe lửa đi Đông Âu gặp cộng đồng để giải khuây. Tôi
phải làm sao bây giờ, nỗi lòng biết tỏ cùng ai, kể ra cho thiên hạ nghe chẳng
ai thèm an ủi lại còn tặng thêm một bài Pháp về luật nhân quả cho đáng đời cái
thằng đàn ông hư đốn như tôi. Nếu nói là trả Nghiệp thì cái nghiệp này do chính
tôi gây ra, chẳng oan uổng tí nào. Thầm nghĩ lại quá khứ, tôi tiếc rẻ người vợ
Đức, dù sao nàng cũng đi chung với tôi trên một quãng đường khá dài, có chung với
tôi những đứa con xinh đẹp. Không có nàng làm sao tôi thành công lớn trên con
đường sự nghiệp trên xứ người. Tôi đã đối xử với nàng như thế nào để nàng phải
thốt lên câu Ngấy anh đến tận cần cổ, rồi phủi áo ra đi.
Tôi tiếc luôn cho mối tình thứ hai, tuy nàng có vài điểm hơi
cực đoan làm tôi không được thoải mái. Nhưng dầu sao nàng vẫn thích nghi với cuộc
sống bên xứ người hơn con vợ Ma Nữ của tôi.
Con người tôi bên ngoài xem hùng hùng hổ hổ như thế chứ bên
trong lại mềm như bún, thuộc loại già dái non hột như các cụ vẫn thường ví von.
Từ thuở bé đóng vai cậu ấm được cả nhà nuông chiều, nên tôi không chịu được khổ
đau, chỉ hơi một tí khó khăn là giãy nẩy kiểu nhà giàu đứt tay như ăn mày đổ ruột.
Lần này bị mấy cú như trời giáng tôi có hơi thức tỉnh, nhưng
có lẽ đã muộn màng hết cả rồi, khi nàng báo tin mừng tôi sắp được làm cha.
Nên buồn hay vui đây? Vui vì bằng tuổi này vẫn có một thằng
nhóc hay con lõi tỳ gọi mình bằng Bố, nhỡ sau này có đi ăn mày cũng có một nhóc
tỳ xách bị đi theo. Buồn vì thấy tương lai mình còn đen hơn mõm chó nữa. Đáng lẽ
với tuổi này tôi sẽ đi ngao du sơn thủy, làm bạn với gió trăng, tự do bay nhảy
về Việt Nam vờn những đóa hoa hàm tiếu. Ai ngờ, tôi như một Chúa Sơn Lâm đã
chui đầu vào rọ nằm than câu: Ta sống mãi trong tình thương nỗi nhớ. Thuở tung
hoành hống hách những ngày xưa. Nhớ cảnh Sơn Lâm, bóng cả cây già....
Chúa Sơn Lâm đầu mọc sừng, ngồi ôm con cho vợ sang Đông Âu
vui đùa với trai trẻ. Chưa đủ nhục hay sao, lũ con lai của tôi lại nhảy vào
đánh hôi nữa. Chúng đem cháu nội, cháu ngoại của tôi đến nhà cho Bố trông dùm.
Vẫn giọng khinh khỉnh cậu con trai tôi bảo:
- Đằng nào bố cũng trông con nít, thôi để cho cậu cháu nó bò
chơi với nhau cho vui.
Tại sao con người lại sợ chết? Trong trường hợp của tôi có lẽ
cái chết là một sự giải thoát tốt đẹp nhất. Nhưng chết làm sao được, khi thằng
bé khóc đòi ăn, ị đầy một bịch tã như thế. Tôi phải sống để trả nợ chứ, ai cho
phép tôi quịt nợ.
Tôi nhớ đến câu chuyện ngày xưa mẹ tôi hay kể về cái nợ giữa
cha và con như sau. Hôm đó Diêm Vương đang xử một vụ kiện thật gay cấn, chủ nợ
và con nợ khiếu nại ầm ĩ. Chủ nợ mặt đỏ tía tai nói:
- Tâu Diêm Vương! Thằng cha kia lúc sinh tiền thiếu nợ con số
tiền lớn. Con bắt nó ở đợ trừ tiền, ai dè số nó chết yểu, mong ngài nghĩ cách
cho nó trả đủ cho con.
Diêm Vương vuốt râu gật gù:
- À! Ta cho nó đầu thai làm thân trâu ngựa để kéo cày trả nợ
cho ngươi.
Chủ nợ phản đối:
- Thưa ngài, thời buổi này người ta dùng máy cày, trâu bò chỉ
làm cảnh bắt con nuôi thêm mệt.
Diêm Vương gãi đầu:
- Vậy ta cho nó làm đầy tớ phục vụ cho nhà ngươi, chịu chưa?
Chủ nợ vẫn lắc đầu ngoay ngoảy:
- Dạ bẩm ngài không được, xã hội chủ nghĩa không cho phép
nuôi đầy tớ, cho nó vào sẽ bị đấu tố con sợ lắm!
Diêm Vương vò đầu bứt tai một giây lát rồi vỗ đùi cái đét,
reo to:
- Ta tìm ra rồi! Ta sẽ cho nhà ngươi làm Con của nó. Thật
tuyệt!
Chủ nợ ú ớ mặt ngẩn tò te chẳng hiểu gì cả. Diêm Vương ôn tồn
giải thích:
- Nếu ta cho nó làm thân trâu ngựa trả nợ cho mày thì cũng
chỉ 5-10 năm là dứt nợ. Nhưng nó là Bố mày, đẻ ra mày phải nuôi đến bao nhiêu
năm cũng chưa đủ, lại còn phải nuôi cả con cả cháu cho mày nữa. Cho đến lúc chết
vẫn chưa thôi.
Câu chuyện tuy hoang đường giả tưởng, nhưng nói lên đúng tâm
trạng của tôi trong lúc này. Khi ta ở vào bước đường cùng, ta sẽ tìm cách vùng
lên cho đời bớt khổ. Tôi theo chân các bạn bè đến Thiền Đường tham dự những
khóa tu, hy vọng Phật Pháp nhiệm mầu sẽ giúp tôi thoát vòng tục lụy.
Nếu bây giờ tôi dứt sạch lòng trần, muốn xuất gia đầu Phật
cũng chẳng Chùa nào chịu thu nhận những đệ tử quá "đát" như tôi.
Trên 50 đã xem như vô vọng, còn gần lục tuần như tôi chỉ Viện
Dưỡng Lão mới dám đoái hoài.
Để kết thúc câu chuyện thương tâm của đời tôi, xin được dùng
lại hai câu thơ của một vị thiền sư nào đó trong phần mở đầu:
Ngoảnh nhìn lại cuộc đời như giấc mộng.
Được mất bại thành, bỗng chốc hóa hư không.
