Anh không nói nhưng con sông sẽ kể
Chuyện quê mình muôn thuở vẫn thủy chung
Dòng Xà No kiên cường những năm đánh giặc
Ngọn đuốc Tầm Vu sáng mãi bước anh hùng.
Cờ phố giăng giăng công viên Chiến Thắng
Sáng rực ánh đèn đêm chợ Vị Thanh
Khóm Cầu Đúc ngọt mềm cái lưỡi
Con đường tre ai nhờ hãy về thăm.
Ngã Bảy thuyền ghe ngược xuôi sóng nước
Cây trái bốn mùa rộn cả bến sông
Căn cứ lưu danh những năm kháng chiến
Vẳng tiếng chuông ngân xóm đạo Trà Lồng.
Lung Ngọc Hoàng hương tràm bay theo gió
Theo nắng xuân về tiếng hát lao xao
Phải chăng quê mình đất lành chim đậu
Một chút niềm riêng cũng rất tự hào.
Nhánh sông quê vẫn xuôi dòng chảy mãi
Hương lúa ngày mùa thơm nặng phù sa
Hậu Giang đổi thay như trong cổ tích
Mỗi con đường góc phố thắm đỏ thịt da.
Tình đất tình người ai đi xa không nhớ
Những đêm trăng đọng điệu lý huê tình
Mùi bùn non dậy lên hương gió tết
Nhớ áo người thương tim tím lục bình.
Anh không kể nhưng dòng sông sẽ nói
Con đường hoa khoe hương sắc mùa xuân
Cánh đồng lúa sẽ thêm dòng sửa mới
Ngọt ân tình sâu nặng đất Hậu Giang.
Nguyễn
An Bình
