03 April 2025

THÒNG LỌNG VÀNG - Tạ Duy Anh

(Tưởng nhớ F. Kafka)

Anh có thói quen đi dạo sau khi rời bàn làm việc, để bứt ra khỏi dòng nghĩ ngợi không mấy khi buông tha anh. Con đường ngoằn ngoèo, như bám vào sườn núi, với những dải mây mỏng và xốp ngay trên đầu cho anh cảm giác được thoát tục.

ĐÊM XA NGƯỜI - Kim Thanh

Tặng cựu đồng đội 204 CTCT, TND nhà báo có bút hiệu Vương Trùng Dương, Nam California -  K.T

“Em ơi! lửa tắt bình khô rượu

Đời vắng em rồi say với ai?”

(Vũ Hoàng Chương) 

LTS: Tiến Sĩ Nguyễn Kim Quý qua đời vào Thứ Tư, ngày 12 tháng Hai năm 2025 tại thành phố Portland, Oregon. Theo Mục Sư Huỳnh Quốc Bình, bà Nguyễn Kim Quý cho biết, lúc sinh tiền đã dặn dò vợ con khi lìa trần, tang lễ của ông phải hết sức đơn giản. Trong tang lễ không có điếu văn, không phủ cờ và không vòng hoa gì cả. Vợ con chỉ cần đưa xác đến nhà quàng để hỏa thiêu, sau đó báo cho anh chị em của anh và vài bạn hữu của anh biết mà thôi vì không muốn làm phiền bất cứ một ai khác trong tang lễ…

TUỔI THƠ - Huỳnh Minh Lệ

tuổi thơ hết bụi lại bờ

hết sông lại suối ngây thơ trong đầu

làng quê u ám một màu

đêm đêm chó sủa hỏa châu ngang trời

CƠM ÂM PHỦ - Phan Ni Tấn

Hồi trẻ tôi đi lính xa nhà có lần về phép được Mạ tôi nấu cho một bữa cơm ngon ngất ngư. Ăn lạ miệng tôi hỏi cơm chi Mạ nói cơm Âm Phủ. Đó là lần đầu tiên trong đời tôi được ăn món cơm mang cái tên thật kỳ dị của xứ Huế, quê Mạ tôi. Khi tôi trở ra đơn vị ở Cheo Reo, Mạ không quên bới cơm Âm Phủ cho tôi mang theo. Biết đâu nhờ miếng "cơm ma" này mà tôi sống sót cho tới ngày tàn cuộc chiến.

VÔ ĐỀ | NHƯ RẠ - Quảng Tánh Trần Cầm

VÔ ĐỀ

 

1. 

cuối năm trong ngôi nhà vắng

nằm nghe thằn lằn chắc lưỡi

đưa tay chào buổi chiều

trời như qua cơn mưa vội

bất chợt thấy khung hình trống không

ai đã vượt thoát thời gian? 

QUÊN VỚI NHỚ… - Phan

Ai cũng có những hoài niệm mang theo cả cuộc đời, hoài niệm ngày càng nhiều theo tuổi tác dâng lên, người may mắn có nhiều hoài niệm vui hơn buồn để khi chợt nhớ thấy lòng vui vui. Ai cũng có những ước mơ thầm kín để khi hoài niệm thấy mình còn là người, giả như ước mơ cho người yêu cũ có cuộc sống hạnh phúc. Điều ấy nói ra ai tin nên xếp vào ước mơ thầm kín, còn những ước mơ nói ra được chỉ là hoang tưởng nhất thời như thấy chiếc xe đẹp lướt qua, ước gì mình có chiếc xe ấy. Nhưng giả sử ngày mai trúng số, có tiền mua chiếc xe ấy thì ước mơ nói ra được hôm qua đã thay đổi thành chiếc xe mắc tiền hơn nữa và đẹp hơn nữa vì là chiếc xe của hôm nay, của người mới trúng số. Khác với ước mơ thầm kính vui buồn riêng mang coi vậy mà theo ta như hình với bóng, càng thầm kín càng bền lâu sau nỗi buồn chia xa đã gặm nhấm tâm can theo tháng ngày, nghe tin người xưa không hạnh phúc thì nỗi buồn tăng lên gấp đôi nhưng nói ra ai tin trong trời đất bao la này…

LỜI KÊU CỨU CỦA NHÀ THƠ - Nguyễn Hàn Chung

Thả ra đừng bắt tôi lên

trời đâu không thấy lênh đênh lạnh lùng

thả tôi về với ruộng đồng

có mồ cha mẹ núi sông bưng biền

01 April 2025

CHÀO CHÚ… - Phan

Tôi đang đổ xăng, bỗng có người thanh niên tiến đến nên tôi cảnh giác xem anh ta muốn gì? Anh ấy không có thái độ gây hấn hay gì hết, ngược lại là nụ cười xã giao dễ mến và và hành lễ khoanh tay là điều đã hiếm thấy ở giới trẻ Việt trên nước Mỹ bây giờ.

XÓM CŨ NỘI THÀNH - Tràm Cà Mau

Bóng đêm pha lẫn ánh ngày

Thuyền qua sông vắng chở đầy tiếc thương

Chiếc xe lửa nghiến bánh ken két trên đường sắt, nghe như tiếng rên than đau đớn, rồi rùng mình, chầm chậm và dừng lại ở ga Huế. Đám hành khách xơ xác, lôi thôi như lũ ăn mày, nhốn nháo, hốt hoảng tranh nhau đổ ào xuống sân ga. Hoàng nhảy xuống theo, hành lý trên tay chỉ có một cái bao nhỏ đựng bộ áo quần đã sờn rách tả tơi. Anh vừa được ‘cách mạng khoan hồng’ cho về đoàn tụ với gia đình, sau bốn năm ‘học tập tốt, lao động tốt’. Hoàng cười, trong tù, anh là thằng chậm chạp, trễ nải nhất thì được về trước, mấy anh chăm chỉ tích cực lao động, triệt để tuân thủ kỷ luật tù, thì còn mãi nằm lại trong đó. Thế mới biết, bạn anh nói không sai: ‘cách mạng’ thường làm ngược với lời nói.

HÀNH CỦNG SƠN - Đặng Kim Côn

Củng Sơn chiều nay trời chuyển mưa

Bước ai rộn rã nửa xuân xưa

Nào phải xuân đi không hẹn đến

Sao ta gặp người như vẫn chưa?

CÓ NỤ HỒNG NGÀY XƯA RỚT LẠI - Ngu Yên

Khánh Ly khóc.

Tôi bất ngờ.

Mọi người chưa nghĩ ra.

300 cái đầu, 600 trăm con mắt, 600 trăm lỗ tai, 300 hơi thở đều im lặng. Một cảnh tượng hoàn toàn đồng cảm. Tâm trạng nặng nề trong bóng tối tràn ngập cả thính đường.

NGẬM NGẢI TÌM TRẦM - Thy An

lên núi ngậm ngải tìm trầm

mấy chục năm vô vọng

rừng sâu gặp quỷ dữ

mời nhau chút hoa dại bên sông 

TÌNH YÊU - Chúc Thanh

Lòng ta chôn một khối tình

Tình trong giây lát mà thành thiên thu

Khái Hưng 

Mon âme a son secret, ma vie a son mystère

Un amour éternel en un moment conçu

Sonnet d’Avers 

KIẾP NẠN 82 | ĐƯỜNG VỀ ĐẤT PHẬT 6 - Bùi Nguyên Phong

KIẾP NẠN 82

Hoa nở giữa rừng sư

Kiếp nạn 82 này quá dữ.

Nhớ tới câu sắc bất ba đào

Tăng đoàn! Ai là người không chao đảo.

Miệng Nam mô tay nắm chặt y phấn tảo.