27 January 2026

ANH THI - Trần Ngọc Tuấn

Làm văn tả người, tôi dốt thảm hại. Năm học lớp bốn cô giáo ra đề bài: “Em hãy tả bạn trưởng lớp…”Tôi tả thế nào mà cuối cùng bạn trưởng lớp xinh xắn lại có: đôi mắt tròn to lông mi cong như đôi mắt con bò nhà bác Thìn…

CHO ĐI LẠI TỪ ĐẦU - Bùi Vĩnh Phúc

Để nhớ lại những bạn văn, những thân hữu, cùng với những bàn viết lữ thứ của họ. Có những kẻ ở ngoài, có nhiều kẻ hiện diện trong bài viết này. Rất nhiều người, bây giờ, đã là “những người muôn năm cũ”.

Và để nhớ lại cả những giọng nói, những tiếng cười mang nhiều hơi ấm. Những lửa và gió dịu dàng, tha thiết. Vẫn còn ngun ngún, phiêu bay.

Tất cả đã cháy, đã chảy, và đã trôi qua đời ta.

Như lửa của hoàng hôn đỏ rực, như nước của trong xanh chảy mãi một dòng.

Nhưng trái tim, nó giữ lại mọi điều. Nó giữ lại tất cả.

Và hương thơm ấm áp của lửa, của gió, của những rung ngân mềm mại, thiết tha kia, vẫn không mất đi. Thời gian và trái tim người vẫn giữ gìn và ủ ấp chúng. Và những bước chân sóng, ngoài cõi khơi xa của lòng trí ta, vẫn cứ mãi rào rạt mềm mại ngấn trăng.

[BVP, tháng X, 2025]

1.

Tôi nhớ Robert Nathan, qua lời một họa sĩ trong cuốn “Portrait of Jennie”—bản dịch Việt Ngữ là “Chân Dung Nàng Thơ” của Hoàng Ưng và Trần Phong Giao—, có nói đại ý rằng trong đời một người nghệ sĩ, có những giai đoạn mà hắn ta cảm thấy năng lực sáng tạo của hắn bị đông đặc lại. Lúc đó, hắn cảm thấy linh hồn hắn bị giam nhốt giữa đời sống, và hắn không thể tìm được lổi thoát. Đó là mùa Đông của người nghệ sĩ. Mùa Đông dày đặc và giá lạnh bao trùm lên đời sống hắn, khiến cho hắn có những lúc cảm thấy không còn có thể tiếp tục sống nổi.

LÀ ĐÊM - Quảng Tánh Trần Cầm

đêm có nụ cười và đôi mắt  

đến với tôi

một thời rất xa

một thời nghiệt ngả

24 January 2026

DUYÊN NỢ VĂN TỰ - Hoàng Quân

Mấy chị em tôi chia nhau mua nhiều loại báo: Làng Văn, Thế Kỷ 21, Văn, Văn Học… chuyền tay nhau đọc. Tôi “quen” Thế Kỷ 21 đã lâu, nhưng chỉ là quan hệ... đơn phương.

BẠCH HÓA - Cung Tích Biền

1

Chiều nào khi mặt trời sắp chôn dưới chân núi chú Sáu cũng mang hai con bò phân tán ra hai nơi góc vườn, chú kéo cho mỗi con một mớ rơm để nhai qua đêm, chú nói như thế này để cà nông bắn rủi chết thì chết từng con một, khổ ải quá, người còn có thể chui hầm rúc hố, đằng này bò nó không thể nằm mãi dưới hầm như người, mà dù bò nó chịu nằm hầm mình cũng chẳng có bao cát dụng cụ đâu mà làm cho xuể một cái hầm.

MÙA THU QUÊ EM - Nguyễn Vĩnh Long

Sao cứ mùa thu phải có lá vàng

gió heo may trở mùa se sắt lạnh

mùa thu quê em là bao chiều gió lộng

nước mênh mông phủ kín những cánh đồng

HAIR - Song Thao

Hair tiếng Anh chỉ thị những thứ mọc trên người từ trên xuống dưới, trừ râu. Không biết tại sao lại có sự phân biệt này. Râu chỉ đàn ông và một số hiếm hoi các bà có lại được gọi là beard. Thực ra các bà chỉ có ria. Ria tiếng Anh gọi là moustache hay mustache là thứ mọc trên mép.

QUA CẦU | NỖI LÒNG VỚI HUẾ - Dzạ Lữ Kiều

QUA CẦU

 

Con nước tách rời xóm nhỏ

em bước qua cầu áo bay

tay vin cây tre làm tựa

một tay che nón khoan thai

22 January 2026

THÁNG MƯỜI HAI - Nguyễn Đức Tùng

Ngày tổng thống Bill Clinton bị luận tội trước quốc hội vì quan hệ với Monica Lewinsky, tôi về nhà trong bão tuyết. Tháng chạp, một tuần trước lễ Giáng sinh. Trên truyền hình tôi nhìn thấy khuôn mặt đẹp trai của ông quay phắt lại, tái nhợt đi, khi trả lời một nữ phóng viên hỏi vọng ra từ đám đông:

I did not have sex with that woman.

NGƯỜI HÁT RONG TRONG HẦM XE ĐIỆN NGẦM - Nguyễn Đại Thuật

Con tàu TGV nối liền thành-phố Dijon-Paris ngùng tại điểm đến ga Lyon. Phú xuống xe, kéo va-li đi dọc theo hành lang ga, xuống hầm xe điện ngầm để đón xe khách sạn.
Chiều thứ sáu, đang là giờ cao-điểm cuối tuần nên hành khách đi lại rất đông. Phú chen đi trong dòng người vội vã, vừa ra khỏi cầu thang cuốn, anh thoáng nghe có tiếng đàn guita hòa lẫn giọng ca nam nhẹ vang lên trong góc hầm, giọng ca tiếng Việt buồn não, lời bài ca đã lâu lắm anh mới có dịp nghe lại:

CÁT TƯỜNG - Huỳnh Minh Lệ

ta đi dạy ở một nơi gọi là cát tường

cuối năm nhìn lên đỉnh núi bà khói sương

học trò có vài em lớn hơn ta vài tuổi

những đôi mắt thật thà rất dễ thương

20 January 2026

NGÔI TRƯỜNG NHỎ (*) - Phan Tấn Uẩn

Người ta thường nói nhiều về những trường trung học danh tiếng, những đại học uy nghi, những ngôi trường gắn với bảng vàng truyền thống và hào quang thành đạt.

Ngược lại, rất hiếm người nhắc đến những mái trường nhỏ bé, nơi học trò không tìm kiếm bằng cấp danh giá, không bảng vàng thành tích, không diễn văn khai giảng, không có những kỳ thi náo động – chỉ có những giờ học thầm lặng giữa tiếng quạt máy và mùi nhựa cháy của board mạch. Học để sống, để làm một người thợ lương thiện giữa cuộc đời xô lệch. Trong ký ức ông, giữa muôn vàn lối rẽ của đời sống sau biến cố 1975, có một nơi như thế. Đó là Trường Điện Tử Đa Kao, ngôi trường không có tên trong hệ thống chính quy, nhưng từng là phao cứu sinh cho bao người trôi dạt giữa dòng đời hậu chiến.

KỸ NỮ BÊN TÀU - Đoàn Xuân Thu

Trong kho tàng văn học Đông Á, không có nhân vật nào vừa khiến người ta thương cảm, vừa khiến người ta… tội nghiệp cho các ông thi sĩ như hình tượng kỹ nữ. 

Tàu là xứ sản sinh ra cả kho tàng chuyện buồn rơi nước mắt về những người con gái sa cơ thất thế, phải bán phấn buôn hương để đổi lấy cơm gạo. Mà nói cho ngay, nhờ mấy em mà thơ đời Đường mới thăng hoa, văn đời Tống mới thở dài, còn mấy ông thi sĩ mới có cái cớ để… ôm lưng người đẹp vừa nhậu vừa ngâm thơ.

HÃY SỐNG THÊM MỘT NGÀY NỮA - Nguyễn Đức Tùng

Hãy sống thêm một ngày nữa

Tới trước cánh cửa em chưa bao giờ mở ra

Hãy đọc lời ai điếu trên mộ chúng ta

Hãy đi qua

Dòng sông mùa lũ

Đặt tâm hồn

Vào trong tay một người khác