Nguyên tác: Au
bord de l’eau –tác giả Robert Bloch
Gã bước vào quán ăn. Tấm cửa kiếng dơ dáy đóng lại sau lưng gã. Có rất đông khách hàng ngồi quanh một cái quầy dài. Gã đi qua và ngồi xuống phía trong cùng. Gã chăm chú nhìn ba cô phục vụ, hai cô khá xinh, còn cô kia trông quá sồ sề.
– Thưa ông, ông cần
gì ạ?
Gã lơ đãng:
– Một côca côla.
Khi cô phục vụ
mang nước đến, gã kéo tấm thực đơn và không thèm nhìn cô, gã hỏi:
– Cô có biết cô
Helène Krauss làm việc ở đây không?
– Tôi là Helène
đây.
Gã ngẩng lên. Ồ,
không thể được. Cái cô sồ sề này mà là người vợ tuyệt đẹp của Mike sao? Người vợ
mà đêm nào trong xà lim, Mike cũng thường nhắc đến với bao ngưỡng mộ. Gã nhìn kỹ
cô nàng. Đó là một người đàn bà tóc hung đỏ, gương mặt láng mỡ rất vô duyên,
thân hình đồ sộ, dễ đến gần 70 kí. Cô mang cặp kiếng cận dày cộm, sau lớp kiếng,
đôi mắt xanh của cô đẫm nước đang nhìn thẳng vào mặt gã một cách lãnh đạm.
– Tôi tìm cô
Helène Krauss, ngày trước sống ở Norton Center. Cô ấy đã kết hôn với một người
tên Mike.
– Chính là tôi.
Anh quan hệ thế nào với Mike?
– Tôi mang tin chồng
chị đến.
– Mike? Anh ấy chết
rồi.
– Tôi biết. Tôi
đã có mặt cạnh Mike trong giờ hấp hối. Tên tôi là Rusty Connos, chúng tôi đã sống
chung xà lim gần hai năm.
Giọng người đàn
bà thấp xuống:
– Có chuyện gì thế?
– Tôi không thể
nói tại đây. Mấy giờ chị hết ca?
– Bảy rưỡi.
– Tốt, tôi sẽ chờ
chị trước cửa.
Gã đứng dậy, bước
thẳng, chán nản không muốn nói thêm lần nào nữa. Trước khi bước chân đến đây,
gã cứ nghĩ hoài đến người vợ góa xinh đẹp của Mikẹ Theo lời hắn miêu tả thì đó
là một người đàn bà rất quyến rũ và gợi cảm. Hy vọng nhiều, đến giờ thấy mặt
con nỡm, gã cảm thấy mình bị lừa. Đúng là thằng Mike có mắt không tròng.
Làn gió mát buổi
chiều mơn man trên người làm gã bớt bực tức. Xét cho cùng thì Mike cũng có lý.
Suốt hai năm trong tù không ai thăm viếng, chỉ một mình Helène lui tới, thì cô
ta trở thành người trong mộng của hắn là điều đương nhiên. Thôi đừng thèm trách
ai cả, vấn đề chính là tìm cho được chỗ giấu 56.000 đô la.
Họ gặp nhau trên
chiếc ghế đá trong công viên, khi trời tối hẳn. Không ai thấy họ cả và họ cũng
không trông rõ mặt nhau. Gã đưa cho cô điếu xì gà.
– Cảm ơn anh, tôi
không hút thuốc.
– Đúng, Mike đã
nói với tôi là chị không biết hút thuốc, anh ta đã nói rất nhiều về chị.
– Hình như trong
thư gởi về, ảnh cũng thường nhắc đến anh.
Rusty vào đề
ngay:
– Tôi không tin
là một người lương thiện như Mike lại giết bạn mình để đoạt số tiền phát lương.
– Tôi van anh, đừng
nhắc đến chuyện này nữa.
– Tôi hiểu tình cảm
của chị, Helène.
Rusty cố gắng gọi
tên Helène thật êm dịu, rụt rè cầm tay cô. Gã rùng mình khi nhận ra bàn tay mềm
và mập như một miếng thịt nóng. Helène hơi xúc động:
– Trước hôm Pete
mất tích, một vài người đã thấy Mike đưa Pete đi trong chiếc xe của ảnh. Hình
như Pete làm mất chìa khóa xe nên nhờ Mike hộ tống đến nhà máy để phát lương.
Sau đó, Pete đi đâu thì có trời mà biết, tôi thề rằng Mike đã ở bên tôi suốt buổi
xế trưa hôm đó. Nhưng cảnh sát không muốn thừa nhận lời khai của tôi nên ảnh bị
kêu án mười năm.
– Mới có hai năm,
Mike đã chết. Tội nghiệp, trước khi chết, ảnh nhắc đến Pete, đến số tiền, đến
chị… Hình như ảnh lỡ tay làm chết Pete… và trời ạ, ảnh đã không kịp nói với tôi
chỗ cất giấu số tiền.
Gã rít một hơi
thuốc:
– Mike có nói gì
với chị không?
Helène lắc đầu.
Gã nhìn sát vào mặt cô:
– Chị sẽ làm gì
khi tìm thấy số tiền đó?
– Tôi sẽ nói với
bọn cảnh sát rằng, chồng tôi không bị sưng phổi gì cả, họ đã giết ảnh, làm cho
tôi góa bụa. Số tiền đó là của tôi.
– Của chúng ta –
Rusty nói.
Người đàn bà ấn
những ngón tay vào lòng bàn tay của người đàn ông:
– Ảnh đã nói với
anh chỗ giấu tiền phải không?
– Ảnh có nói
nhưng không rõ ràng lắm. Tôi nghĩ rằng, phải đến gặp chị để cùng nhau tìm cho
được chỗ giấu tiền. Nơi đây, tôi là người lạ, dễ làm cho cảnh sát nghi ngờ. Nếu
có chị giúp đỡ, chúng ta sẽ thành công nhanh hơn. 56.000 đô la là một gia tài lớn,
chúng ta cùng chia nhau.
– Đây là một áp
phe chăng?
Rusty búng đầu
tàn thuốc, mắt lấp lánh:
– Không phải đâu,
He lènẹ Đây là vấn đề tình cảm – Gã tiếp tục bằng giọng ngắt quãng – Có thể…
tôi hơi bị sốc… hai năm trong tù, hai năm không có đàn bà. Chị nghĩ sao, với một
người đàn ông đầy sinh lực như tôi…?
– Tôi cũng đã trải
qua hai năm như anh.
Gã quàng tay qua
người cô ta, siết chặt vào lòng. Môi họ tìm nhau.
– Em có phòng
riêng chứ!
– Vâng, Rusty.
Họ cùng đứng lên,
dìu nhau đi về cuối đường. Những mẩu tàn thuốc rơi vãi trên nền cát, nhấp nháy…
*** Gã bật hộp quẹt
mồi điếu thuốc, cố ngăn cảm giác lộn mửa đang dâng lên. Thật là chán ngấy khi
phải ân ái với một đống thịt sồ sề. Nhưng phải chịu đựng. Phải chịu đựng thôi.
Cho tới bây giờ, mọi việc đang diễn ra tốt đẹp. Trở thành bạn thân với Mike
trong tù, gã đã lần dò được sự liên hệ của hắn ta và vợ, gã mang máng biết rằng
Mike đã giết người và đang cất giấu một số tiền lớn. Giờ thì Mike đã chết vì bệnh
sưng phổi, nhưng gã dại gì nói cho Helène biết điều đó, gã đã đổ thừa cho cảnh
sát để gây lòng căm thù nơi Helènẹ Có như vậy, cô ta mới nhiệt tình cộng tác với
gã. Cho nên, sau khi ra tù, gã đã thuê xe đến ngay Haisesville, vì theo lời
Mike, Helène đang làm việc trong một tiệm rượu tại đây.
Giai đoạn đầu của
kế hoạch, gã đã thực hiện xong. Nhưng qua phần hai thì chắc là gã phải thay đổi:
Đó là dự định sống chung với người vợ góa của Mike sau khi lấy được số tiền. Gã
nhăn nhó trong bóng tối khi Helène quàng tay qua cổ gã và tựa tấm thân nái xề
nhão nhẹt vào phiến ngực trần rắn chắc của gã, kèm theo tiếng thở hồng hộc như
bị hen suyễn. Thật tởm. Không, không thể tiếp tục như thế này mãi được.
– Anh yêu, anh đã
dậy rồi hở?
Trời ạ, nghe hai
tiếng “anh yêu”, gã nổi cả gai ốc.
– Anh ơi.
Gã dụi điếu thuốc
vào góc tường:
– Em cần nói bây
giờ phải không?
– Chắc chắn là vậy.
– Anh nghĩ rằng,
tốt hơn hết là chúng ta nên hoạch định chương trình rõ ràng.
– Anh thật có lý,
con búp bê của em.
Gã gỡ tay Helène
ra, ngồi dậy:
– Trước khi chết,
Mike đã nói với anh rằng, không ai tìm thấy số tiền ấy đâu, vì Pete đã luôn
luôn giữ nó bên mình.
– Chừng đó thôi
à?
– Em muốn gì hơn
nữa? Thật rõ ràng như nước chảy trên đá. Tiền đã được chôn cùng thi thể Pete
Taylor.
Gã cảm thấy hơi
thở của Helène phả lên gáy gã:
– Em biết ở đó có
đất và cả nước nữa. Nhưng từ hai năm nay, cảnh sát đã đào xới khắp nơi, trong vựa
thóc, trại bỏ hoang, vét cả hồ nước… nhưng không tìm ra Pete.
Rusty trầm ngâm một
lát:
– Pete và chồng
em là bạn thân phải không?
– Vâng.
– Họ thường nhậu
nhẹt, chơi bài cùng nhau chứ?
– Không, họ chỉ
đi săn hoặc đi câu cùng nhau. Pete có một cái nhà nhỏ gần hồ.
– Gần Norton
Center?
– Như em đã nói với
anh là người ta đã đào xới khắp chung quanh đó rồi.
– Cả nơi để thuyền
à?
– Pete không có
thuyền. Thường họ mượn thuyền của người láng giềng để đi câu – He lène thở dài
– Từ hai năm nay, em cũng đã thử tìm mà không thấy.
– Em hãy nhớ lại
xem, có gì lạ xảy ra trong ngày Pete bị giết không?
– Tất cả đều là
ngẫu nhiên thôi. Nhưng người ta đã buộc tội Mike đã phá xe của Pete khiến hắn
phải nhờ Mike đưa đi giùm. Khi Mike trở lại một mình và Pete biến mất cùng với
số tiền, họ đã bắt giam Mike.
– Khi Mike trở lại,
anh ta nói gì với em?
– Ảnh không có thời
gian. Vì hai phút sau đó, xe cảnh sát đến dẫn anh ta đi.
– Trên người anh
ta, có gì lạ không?
– Bàn tay của ảnh
rất dơ và dính máu, ảnh lầm bầm nguyền rủa loài chuột cống. Trước toà án, ảnh
nói ảnh bị một mảnh gương cứa đứt tay, nên máu dính vào xe. Nhưng khi phân
tích, máu đó lại cùng nhóm với Pete, Đó chính là lý do Mike lãnh án.
– Rất tốt. Mike
đã nhắc đến những con chuột cống, có thể là anh bị chuột cắn khi chôn giấu thi
hài. Nếu cảnh sát biết được điều này, họ sẽ tìm đến những nơi có nhiều chuột…
cho nên anh ta phải nói dối là đã bị đứt tay.
– Nhưng điều đó sẽ
dẫn anh đi đến đâu? Anh có thể đào xới hết tất cả những chỗ có chuột chung
quanh Norton Center ư?
Rusty đánh tách
ngón tay:
– Em đã nói rằng,
khi Mike và Pete đi câu, họ thường mượn thuyền hàng xóm. Vậy thì người hàng xóm
đó có nhà để thuyền chứ?
– Họ để trong nhà
kho.
– Cảnh sát đã lục
ở đó chưa?
– Em không biết.
– Có thể cảnh sát
đã bỏ sót một vài chỗ. Nhà kho ấy giờ còn dùng được nữa không?
– Người láng giềng
đã đi xa rồi. Bây giờ, nhà kho đó bỏ trống, kể cả căn nhà của Pete vì hắn không
có vợ con gì cả.
– Rất hy vọng tìm
thấy số tiền ở đó. Tối mai chúng ta bắt đầu nhé.
Helène lại ngã
vào lòng gã. Gã vuốt ve bộ ngực nhão của cô, cố gắng nghĩ đến số tiền sắp tìm
thấy để khỏi lợm giọng. Thế nào cũng phải tống cổ cô ả này đi thôi.
*** Họ đi đến hồ
bằng một con đường cát, vòng quanh Norton Center. Đêm cuối năm, quang cảnh hồ tối
tăm hoang vắng.
– Tắt đèn pha đi
em.
– Yên chí. Ở đây
chả có ma nào đâu.
Họ cho xe vào
phía sau căn nhà nhỏ của Pete. Căn nhà bỏ hoang đã lâu, trống huơ trống hoác.
– Ở đây có lẽ
không có gì đâu. Chúng ta ra chỗ nhà kho để thuyền đi.
Nhà kho đứng sừng
sững sau một cái đập nhỏ, trước hồ. Không khí ẩm ướt, đầy bóng tối và bùn lầy.
Helène đi trước, Rusty đi sau với ý nghĩ nhặt một viên đá đập thẳng vào sọ cô.
Không, nên chờ dịp khác tốt hơn, phải tìm cho ra số tiền đã.
Cánh cửa nhà kho
đóng im ỉm với một ổ khóa to tướng đã mục rỉ. Rusty dùng một cục đá nạy ra dễ
dàng.
– Chúng ta vào
đi.
Họ giật mình dội
lại khi thấy hàng trăm đốm đỏ di động trên nền nhà. Mắt của lũ chuột. Chúng
đang chạy trốn luồng ánh sáng từ cây đèn bấm trên tay Rustỵ Gã thì thầm:
– Lũ chuột đã đến
đây. Giả thuyết cúa chúng ta rất đúng.
Tia đèn lia trên
nền xi măng, nơi đây, đất đá đã bị cào xới.
– Em đã nói với
anh rồi, họ đã lùng sục khắp hết.
Rusty rọi đèn lên
trần nhà. Trần làm bằng giấy tráng dầu, cách biệt với mái.
– Em không lưu ý
gì cả ư?
– Gì cơ?
– Mái nhà quá cao
so với trần nhà.
-…
– Có thể… có một
chỗ trên ấy. Hãy lắng nghe xem.
Cả hai im bặt.
Trong sự yên lặng, họ nghe như có tiếng mưa rơi đập trên mái. Ồ không, không phải
mưa và tiếng động cũng không phát ra từ trên mái. Đó là tiếng khua của những
bàn chân nhỏ chạy giữa trần và mái nhà. Lũ chuột. Chúng vẫn còn đông đảo ở đó.
– Đưa cho anh cái
thang.
Helène tìm thấy
cái móc sắt, cô đưa cho Rusty khi gã tìm nơi tựa cái thang vào tường. Gã chọc
thủng tấm giấy tráng dầu và đu người lên trần nhà dễ dàng. Lũ chuột đã chạy trốn
hết trong các kẽ nứt. Gã bật đèn bấm. Khỏi cần nhìn xa, chiếc hộp bằng kim loại
đen ở ngay trong tầm mắt gã, bên cạnh có một vật thể lờ mờ. Rusty biết đó là
Pete. Chỉ có thể là Pete chứ không ai vào đây được, dù lũ chuột đã biến hắn
thành bộ xương khô khốc, không một rẻo vải, một mảnh thịt nào còn sót lại. Gã
ngửi thấy mùi tiền bốc lên chế ngự hẳn bầu không khí hôi hám tù hãm đang bao
quanh gã. Lòng gã rộn lên. Một cuộc sống huy hoàng đang chờ đợi gã, nhà lầu, xe
hơi, làn da mềm mại của những người đàn bà đẹp sắp quỳ xuống bên chân gã…
– Anh có thấy gì
không? Helène hỏi.
– Hãy giữ lấy cái
thang, anh xuống đây.
Gã đưa cho cô gái
cái móc và cây đèn nhưng giữ chiếc hộp kim loại lại. Thời gian hành động đã đến.
Nhưng gã chưa kịp xác định vị trí của đỉnh đầu Helène thì chân gã như bị hụt hẫng.
Gã té nhào xuống đất, đầu va vào một cạnh sắc, gã ngất đi.
Khi tỉnh dậy, gã
cảm thấy đau ở cổ tay và mắt cá chân vì bị dây thừng siết chặt. Gã mở miệng và
tiếng kêu tắt nghẹn trong cổ họng: Helène đã tọng vào miệng gã một cái khăn mùi
xoa.
Dưới ánh đèn,
gương mặt Helène trở nên lạ lẫm, cô không còn đeo mắt kiếng nữa và trở nên
nhanh nhẹn khác thường. Cô cúi xuống nhặt chiếc hộp kim loại ôm vào lòng, giọng
cô the thé:
– Tôi không cần
dàn cảnh nữa. Anh đã bắt đầu hiểu chưa! Mike đã giết Pete vì ghen tuông mà
thôi. Anh chưa kịp chỉ chỗ giấu tiền cho tôi thì bị bắt. Trong nhà tù, ảnh càng
không thể tiết lộ chuyện này nên đành bảo tôi hãy chờ ảnh về hoặc một người nào
đó sẽ đến. – Cô cười khẽ – Tại sao tôi lại hại anh? Xin lỗi nhé, tôi chỉ tự vệ
thôi vì anh định giết tôi, đúng không nào? – Giọng cô trở nên dịu dàng – Tôi
thông cảm sức chịu đựng của một tù nhân, nhưng trong hai năm qua tôi cũng như
đang bị tù. Bị tù vì lớp mỡ bao bọc quanh thân, vì mái tóc hung gớm ghiếc, vì cặp
kiếng cận không cần thiết… Để làm gì ư? Tôi cố tạo như thế vì một người đàn bà
xấu xí sẽ không còn bị ai dòm ngó. Bây giờ thì tôi sẽ ra đi. Với số tiền này,
tôi sẽ vào mỹ viện làm mất 20 ký thịt dư, sẽ nhuộm lại tóc… và trở thành Helène
Krauss tuyệt vời của những ngày tháng cũ. Cuộc sống tươi đẹp đang mỉm cười với
tôi.
Rusty ú ớ.
– Đừng lo ngại,
không ai tìm thấy chúng ta đâu. Tôi sẽ khóa cửa để anh được yên tĩnh cùng bầy
chuột. Giữa chúng ta không có hợp đồng nào cả. Thật rõ ràng như nước chảy trên
đá. Giọng Helène vọng lại từ cửa.
Helène quay lưng
về phía Rustỵ Trong một giây, gã cong người bật dậy, tống hai chân bị trói về
phía trước, Helène ngã lăn ra. Điên cuồng, Rusty dộng tiếp vào mặt cô. Ngọn đèn
rơi vỡ tắt ngấm, gã vẫn không ngừng đạp vào nơi phát ra tiếng rên la… Rồi tất cả
chìm vào yên lặng.
Gã lắng tai nghe
một hơi thở dù chỉ thoảng qua, nhưng không hề có. Gã lăn về phía trước, bàn tay
chạm phải một thi thể cứng đờ, nóng và nhầy nhụa. Gã rùng mình, lùi trở lại.
Bóng tối trở nên dày đặc.
Gã cọ mạnh đôi
tay vào một vật cứng vừa chạm vào lưng gã. Cườm tay gã tuôn máu nhưng sợi dây vẫn
giữ chặt. Tuyệt vọng, gã húc đầu vào cánh cửa đóng kín, gã muốn đẩy Helène về một
bên để được ra ngoài. Nhưng vô ích. Thân hình cô ta quá nặng nề thô kệch, ôi quỷ
tha ma bắt tất cả đi cho rồi.
Chiếc khăn mùi
xoa vẫn đè mạnh cổ họng gã. Gã muốn hét to lên rằng, Helène ơi, hãy tránh ra để
gã đi, rằng cả hai đứa đang bị cầm tù đấy và tiền bạc bây giờ không còn quan trọng
nữa. Đây chỉ là sự hiểu lầm mà thôi, gã không bao giờ làm điều xấu cho cô và
cho bất cứ một ai. Đơn giản là gã muốn thoát khỏi nơi này.